Nghệ Thuật Của Sự Tĩnh Lặng Tác giả: Pico Iyer. Có một sự thật đau lòng: Chúng ta càng kết nối với nhau, chúng ta lại càng xa rời nhau. Bởi trong thế giới điên cuồng này, cuộc sống của chúng ta đang trở nên đông đúc, hỗn độn và ồn ào. Bài hát the gioi thu 4 (tu yeu chinh minh) - chi dan do ca sĩ Chi Dan thuộc thể loại . Tìm loi bai hat the gioi thu 4 (tu yeu chinh minh) - chi dan - Chi Dan ngay trên Nhaccuatui. Nghe bài hát Thế Giới Thứ 4 (Tự Yêu Chính Mình) chất lượng cao 320 kbps lossless miễn phí. Thế giới tĩnh lặng và anh , chương 8 của tác giả Mộng Tiêu Nhị cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Sự can thiệp có thể trở nên bớt ồn ào hơn thay vì biến mất hoàn toàn. Sự can thiệp của Nhật Bản có thể sẽ khá tĩnh lặng. Như Jeffries giải thích, các ngân hàng địa phương của Nhật Bản đã "bán mạnh" USD trên nền tảng EBS - một phương pháp khác với việc can nó khuyến khích những suy nghĩ và ý tưởng đến nhanh hơn, cho chính bản thân khoảng lặng để tạo cảm hứng, giúp xoa dịu tâm trí khỏi những bận rộn trong ngày khích lệ tinh thần phấn chấn sảng khoái hơn, để sẵn sàng cho bất cứ điều gì xảy ra tiếp theo.bạn hãy tưởng tượng khi các dây thần kinh stress căng thẳng quá mức, bạn sẽ mất đi lý trí, trở nên … cash. Editor Ê Đê Ban MêLúc Bồ Thần nhìn thấy Triệu Thù ở cổng thư viện, trong lòng cô thở phào nhẹ nhõm, có Triệu Thù thì bầu không khí mãi mãi không nhạt nhẽo, không cần lo lắng xấu hổ vì không có gì để chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn đoạn đường cô và Bành Tĩnh Dương đi xe tới đều không nói được mấy câu, hai người chưa quen thuộc lại không có gì để nói ở cùng với nhau là sự giày Thần từ xa xa vẫy tay với Triệu người đi vào đại sảnh của thư viện.“Thần Thần, để tớ đeo cặp cho cậu.” Triệu Thù nhiệt tình hoàn toàn không cho Bồ Thần cơ hội từ chối, gỡ cặp sách trên vai cô xuống tự mình đeo “Má ơi, trong này của cậu đựng sắt sao? Sao lại nặng như vậy.”Bồ Thần ngượng ngùng cười cười [Vài cuốn sách của chủ nhiệm Tôn ở trong đó.] Cô đưa tay, muốn lấy lại tự mình Thù xua tay, không khỏi phân bua nói “Tớ đeo cho cậu, cậu còn phải cao lên đấy, lỡ như đè không cao lên được thì tổn thất này lớn lắm.”Triệu Thù là nữ sinh cao nhất lớp, đi chân trần thì chiều cao là một mét bảy mươi mốt, dáng người cô ấy hơi gầy, hơn nữa khuôn mặt lại nhỏ, cảm giác mang đến cho người ta vẫn tính là nhỏ nhắn lung điều cảm giác này là chính cô ấy cảm thấy chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn lần Bành Tĩnh Dương nghe cô ấy nói mình nhỏ nhắn lung linh thì toàn thân cậu nổi da gà. Bồ Thần cũng không thấp, nhưng đứng trước mặt Triệu Thù thì vẫn thấp hơn sáu, bảy nay Bồ Thần mặc áo lông màu trắng kiểu ngắn, búi tóc cao, làm nổi bật lên chiếc cổ thiên nga trắng nõn xinh đẹp, sự linh động xinh đẹp khắp người ấy khiến cho người ta có ý muốn bảo vệ, Triệu Thù cảm thấy mình là chị lớn nên chăm sóc tốt cho Bồ phòng đọc ở lầu ba, ngoại trừ mấy nhân viên đứng với nhau nói chuyện trời đất thì không có một trong phòng đọc ấm áp dễ chịu, Bồ Thần cởi áo lông ra khoác lên ghế rồi Bồ Thần mặc áo lông bên ngoài, Triệu Thù không nhìn thấy logo trên áo hoodie trắng và hình trước ngực của cô, lúc này đột nhiên nhìn thấy, cô ấy không khỏi kích động “Tớ cũng chưa cướp được áo hoodie liên kết thương hiệu này đâu! Thần Thần, cậu mua ở đâu vậy?”Bồ Thần không biết liên kết thương hiệu gì, chưa từng đặc biệt chú ý tới [Cô của tớ mua cho tớ.]Lần trước về nhà cô mua cho cô một bao lớn quần áo mùa đông, chỉ là áo lông màu trắng thôi mà đã có ba chiếc, cô ấy nói kiểu dáng của mỗi chiếc đều đẹp, lựa chọn khó khăn, thế là cô ấy mua hết toàn phần chiếc áo hoodie này, chẳng qua là cô cảm thấy thích hợp mặc trong phòng có điều hòa không khí, độ dày vừa vặn, cho nên hôm nay mới mặc bên trong áo lông, không nghĩ tới là kiểu liên kết thương đến cô của Bồ Thần, Triệu Thù có ấn tượng khá là sâu sắc, cô ấy gặp một lần ở cổng trường là đã không quên được, cô giống như Bồ Thần, có nét đẹp rất mắt Triệu Thù, Bồ Thần mới là cô gái xinh đẹp nhất trong trường, nhất là đôi mắt biết nói kia, tất cả mọi sự vật tốt đẹp nhất đều ở trong chỉ có cô ấy, mỗi lần con trai trong lớp nói đến thì bao giờ cũng tiếc hận, nói nếu không phải Bồ Thần không biết nói chuyện, tính cách có chút quái gở, không hòa đồng thì còn không biết có bao nhiêu người theo Thù lấy mấy miếng socola từ trong túi ra rồi nhét vào túi của Bồ Thần, cô ấy tự lột một miếng bỏ vào miệng rồi hỏi “Cô của cậu kết hôn chưa?”Bồ Thần lắc đầu, cô ngóng trông cô của mình có thể gặp được một người hiểu cô Thù nhai socola “Không biết á, đại mỹ nữ như cô cậu có ánh mắt như thế nào.”Bồ Thần cũng muốn biết, cô chưa từng thấy bạn trai của cô mình, trước kia cô từng tò mò hỏi, cô ấy nói chưa có đâu, mỗi ngày nằm mơ cũng muốn gặp được tổng giám đốc bá biết cô ấy nói như vậy là nói đùa, muốn mượn chuyện này để bỏ qua chủ cô ấy đã không muốn nhiều lời, sau này cô cũng chưa từng hỏi lại Thù từ trước đến nay không giữ mồm giữ miệng, cao hứng thế nào thì làm thế ấy “Tớ thật sự muốn làm bà mai, giới thiệu cô của cậu cho nam thần Lục của tớ, Thần Thần cậu không cảm thấy cô và chú rất xứng đôi sao?”Chớp mắt một cái, Lục Bách Thanh từ nam thần biến thành chú.“Triệu Thù, cậu có thể đi tìm quyển sách để đọc không?” Bành Tĩnh Dương vô tình ngắt lời cô ấy, cậu có chút bất đắc dĩ “Cậu nói không ngừng, cậu nói xem Bồ Thần người ta làm sao học được?”Triệu Thù bị điểm danh trợn trắng mắt với Bành Tĩnh Thần cười cười [Không sao, không ảnh hưởng.]Trải qua sự nhắc nhở như thế của Bành Tĩnh Dương, Triệu Thù ý thức được Bồ Thần đến phòng đọc là làm bài tập đàng hoàng ra dáng, không giống như cô ấy, đơn giản là đọc sách ngụy trang cho hết thời gian.“Thần Thần, tớ đi tìm sách cho cậu.” Cô ấy cầm điện thoại lên, chậm rãi ung dung lắc lư đi về phía kệ sách bên Thù đều không làm sao có hứng nổi với tất cả sách vở và tạp chí của thư viện này, nếu như có tiểu thuyết tình cảm thì tốt rồi, cô ấy tùy ý xách một quyển tạp chí từ trên giá sách rồi quay vài tờ tạp chí, Triệu Thù xem không vào, yên tĩnh nằm trên bàn một hồi, buồn bực ngán ngẩm, thế là mở một tờ đề của Bồ Thần ra, thuận tay cầm lấy một tờ giấy Tĩnh Dương nhìn cô ấy hỏi “Cậu muốn làm gì?”Triệu Thù đưa điện thoại cho cậu “Giúp tớ chụp mấy tấm, tớ muốn nói cho tất cả mọi người trong vòng bạn bè của tớ biết, tớ cố gắng học tập đến mức nào, thật sự cho rằng tiến bộ lên một bậc dễ như vậy à.”Cô ấy lấy ra một cây bút từ trong túi bút của Bồ Thần, cúi đầu bắt đầu vẽ trên giấy nháp, ra dáng ra xong việc tạo dáng, Triệu Thù ra hiệu nói “Được rồi, cậu chụp đi.”Bành Tĩnh Dương sắp chết lặng, nhưng nếu như không chụp giúp cô ấy thì cô ấy sẽ không để cho cậu yên mở máy ảnh ra, chụp lung tung mấy Thù cướp lấy điện thoại của mình về xem hình, được chụp rất qua ấy chọn lấy hai tấm miễn cưỡng có thể nhìn được đăng vào vòng bạn bè, cũng kèm chữ Không nghĩ tới có một ngày mình cũng có thể đắm chìm trong học tập mà không phát hiện ra có người chụp lén mình che mặt.Trạng thái vừa đăng còn chưa có người bình luận, cô ấy giống như người nghiện diễn trò, tự biên tự diễn, giả vờ như trả lời người khác [Ừm, đúng, ở phòng đọc của thư viện, hẹn bạn đến học bài đây.]Chuyện cô ấy đến thư viện vào ngày nghỉ nhất định phải được thông báo rộng được một lát, Tần Dữ đã like cho cô bình luận cho cô ấy [Cậu và Bồ Thần ở cùng nhau?]Triệu Thù [Đúng vậy, tụi tớ đều những đứa trẻ ngoan nghiêm túc học tập.]Bành Tĩnh Dương còn đang giảng bài cho Bồ Thần, Triệu Thù rảnh đến mức khó chịu, nếu như hôm nay Tần Dữ tới, nói không chừng cô ấy còn có thể có một học tra* nói chuyện cùng.*Ý chỉ người học ấy hỏi Tần Dữ [Cậu có tới không? Chúng ta đốc thúc lẫn nhau học tập.][Không đi, không có thời gian.]Lúc này Tần Dữ đã đến nhà Lục Bách Thanh, anh cởi áo khoác ra rồi treo Bách Thanh đóng cửa lại “Cháu tự tìm tạp chí mà mình muốn đọc đi, ở trong phòng khách ấy.”Tần Dữ đáp lời rồi đi về phía phòng nhà hơn ba trăm mét vuông, Lục Bách Thanh ở một mình, trang trí thiên về màu lạnh, nhìn qua không có một chút cảm giác con người Bách Thanh lấy một chai nước soda cho anh, nhìn anh “Gặp được chuyện gì mà vui vẻ thế?”Tần Dữ giả vờ không biết “Nghe không hiểu chú nói gì.”Lục Bách Thanh vạch trần anh “Bình thường nhìn thấy chú là kéo căng cả khuôn mặt, giống như thầy nợ tiền cháu vậy. Hôm nay miệng của cháu suýt nữa liệt đến lên trời rồi.”Tần Dữ không tiếp lời, bản thân anh cũng không biết mình trở nên hớn hở ra mặt như vậy từ lúc nào. Hôm nay Triệu Thù cũng đi thư viện, không phải chỉ có Bồ Thần và Bành Tĩnh hiểu sao, tâm tình rất Bách Thanh dựa vào bàn giữa phòng, hỏi “Không phải cháu nói cháu nghĩ thông suốt rồi à, sao hôm qua lại làm ầm ĩ với bố cháu?”Tần Dữ “Không có ầm ĩ, cũng bởi vì việc không về ăn Tết này, bố cháu cứ phải tranh luận cho được.”Lục Bách Thanh lớn hơn anh mười mấy tuổi, lại cách anh một đời, có một số việc mà anh không có cách nào nói với người ở độ tuổi của Lục Bách Thanh. Bảo người ba mươi tuổi hiểu cho người mười sáu tuổi, khả năng không Bách Thanh trông như nói chuyện phiếm “Không phải cháu quyết định học kỳ sau học tập thật tốt à, sau khi khai giảng cháu có dự định gì?”Tần Dữ nghe ra được ý nằm ngoài lời nói “Có chuyện gì chú cứ nói thẳng.”Nếu Tần Dữ đã vạch trần, Lục Bách Thanh cũng không vòng vo quanh co nữa “Cuộc thi năm sau, cháu tham gia không?”Tần Dữ không trả lời mà hỏi lại “Mẹ cháu bảo chú hỏi à?”Lục Bách Thanh không phủ nhận, anh ấy nói “Bỏ lỡ một lần nữa thì không theo kịp trường học cháu nộp đơn.” Xin vào trường nổi tiếng dù sao cũng phải có đầu vào chất lượng cao, tham gia cuộc thi quốc tế là một con đường trong số Dữ hơi ngửa đầu uống nước, không đáp lại lời của Lục Bách nghiệp cấp 3 là đi ra nước ngoài học, bao gồm cả việc học trường nào chuyên ngành gì cũng đã sớm được bố mẹ lên kế hoạch xong. Bỏ lỡ cuộc thi lớp 10, tạm thời chuyển đến Tô Thành học cấp 3 chỉ là một việc ngoài ý muốn trong cuộc đời gặp được Bồ Thần, cũng là một chuyện ngoài ý Bách Thanh được người ta nhờ vả nên đành phải hết lòng vì việc của người khác “Nếu như nghỉ đông cháu không có việc gì thì có thể chuẩn bị, mấy cái đề thi này cháu đã để đó gần nửa năm rồi, tiến vào trạng thái cần chút thời gian.”Thái độ của Tần Dữ ba phải “Nói sau đi ạ.”“Cháu xem tạp chí đi, chú đi thu dọn hành lý để về Bắc Kinh mấy ngày.” Lục Bách Thanh vừa nói vừa đi về phía phòng Dữ ngẩng đầu “Chú ở Bắc Kinh mấy ngày?”Lục Bách Thanh “Tầm ba bốn ngày, chắc chắn sẽ quay lại trước Tết. Quay về xử lý chút chuyện công ty, lại về nhà thăm ông cụ một chút, nếu không ông ấy còn nói chú bất hiếu.”Tần Dữ mỉa mai “Chú có về hay không thì cũng thế. Theo như cái tiêu chuẩn ấy trong nhà chú, chú không nghe theo hôn nhân trong nhà sắp xếp cho chú mà chạy đến Tô Thành làm giáo viên, vậy thì không phải chính là bất hiếu lớn nhất à.”Lục Bách Thanh quay đầu “Lần sau cháu về Bắc Kinh thì đi xem ông cụ nhà chú lên lớp, cố gắng nói móc ông ấy một chút, tốt nhất là chặn cho ông ấy không nói ra được chữ nào.”Tần Dữ “...”Lục Bách Thanh đi vào phòng Dữ đặt nước soda xuống rồi xem tạp chí, tuần san năm ngoái năm nay đều được chồng chất trên bàn xem hiểu nội dung tạp chí, chỉ là xem rất chậm, có một nửa thời gian là đang thất chiều, Tần Dữ và Lục Bách Thanh đi siêu thị mua sắm đồ Tết, anh không hứng thú với việc đi dạo siêu thị, thế nhưng Lục Bách Thanh cứ phải để anh cuối năm, mấy ngày trong siêu thị người đông nghìn nghịt, đồ đạc giống như không cần tiền để mua Bách Thanh đến khu đồ sống lấy chút thức ăn, anh ấy nói với Tần Dữ “Cháu muốn ăn gì thì tự chọn.”Tần Dữ hỏi anh ấy “Món gì chú cũng biết làm?”Lục Bách Thanh “Không phải món quá phức tạp thì chắc là biết.”Tôm om dầu không được tính là phức tạp nhỉ?Tần Dữ lấy hai hộp tôm rồi bỏ vào trong xe Tần Dữ đi học ở Bắc Kinh, Lục Bách Thanh có thời gian thì sẽ dẫn anh ra ngoài ăn cơm, Lục Bách Thanh không nhớ rõ Tần Dữ thích ăn gì, có điều Tần Dữ không thích ăn gì thì anh ấy khắc sâu ấn ấy nhìn về phía Tần Dữ, thấy khó hiểu “Không phải là cháu không ăn cá và tôm sao?”Tần Dữ “Không phải trước kia chú thấy rất phiền việc giảng bài cho người ta sao?”Người thấy giảng bài cho người ta là phiền nhất kết quả lại thành giáo ai tiếp tục chủ đề này. Hai người đi dạo về phía khu đồ ăn tại Tần Dữ cơ bản không ăn đồ ăn vặt “Chú mua đồ chú ăn đi, mua cho cháu chút đồ uống là được.”Cánh tay của Lục Bách Thanh bị người ta đụng một cái, siêu thị nhiều người, anh ấy tưởng là ai đó không cẩn thận đụng phải nên không quay đầu nhìn, đưa tay lấy đồ uống từ trên kệ giây sau, cánh tay lại bị người ta lung này Lục Bách Thanh mới quay đầu, không nghĩ tới là Bồ Thần và Bồ Vạn Lý, anh ấy cười cười “Hai người cũng tới đi dạo siêu thị?”Bồ Thần cười gật Bách Thanh và Bồ Vạn Lý trò chuyện, Tần Dữ đứng bên cạnh Bồ Thần, khóe mắt nhìn cô, hẳn là cô rất thích màu trắng, lần trước đến khu trò chơi điện tử cô cũng mặc áo lông màu trắng, có điều kiểu dáng của chiếc ngày hôm nay không nhóm nhỏ bốn người có tin nhắn, Triệu Thù gửi mấy tấm hình cô ấy và Bành Tĩnh Dương ăn cơm, là một nhà hàng mở vào năm ngoái, đồ ăn không tệ, cô ấy chụp mấy món gửi vào nhóm đề Dư hỏi Bồ Thần “Không phải buổi sáng cậu đi thư viện với bọn họ sao, sao không đi ăn cùng với các cậu ấy?”Bồ Thần [Sau khi Bành Tĩnh Dương giảng bài cho tớ xong thì tớ về trước.]Tần Dữ nhìn hình ảnh Triệu Thù gửi vào trong nhóm, nói với cô “Có tôm om dầu cậu thích ăn.”Bồ Thần kinh ngạc, không nghĩ tới anh lại nhớ được sở thích của Tần Dữ ngước mắt nhìn cô, ánh mắt khó mà tin nổi của cô nhìn thẳng vào anh, bị anh tóm được, Bồ Thần lúng túng vội cúi đầu nhìn điện thoại, che giấu sự bối rối [Tớ cũng nghe nói tôm của nhà hàng này ngon, sau này có cơ hội sẽ đi ăn.]Tần Dữ gật đầu rồi hỏi cô “Cậu làm được bao nhiêu bài tập nghỉ đông rồi?”Bồ Thần [Không nhiều, hai tờ đề tiếng Anh kia của cậu tớ vẫn chưa làm. Có phải cậu rất gấp không?]Lục Bách Thanh ở bên cạnh, Tần Dữ gõ chữ trả lời cô [Không vội, khai giảng cậu làm xong đưa cho tớ là được. Cậu làm bài tập thay tớ, tớ mời cậu ăn cơm nhé.]Tần Dữ quyết định thời gian với cô [Ngày nào cậu rảnh? Ngày mai hay là ngày kia?] Đi nhà hàng mà hôm nay Bành Tĩnh Dương và Triệu Thù thích tôm om dầu ở đó, vậy thì anh đưa cô đi. Chương 52 Trans [ Tửu Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn hôm sau, Bồ Thần chịu đựng cơn đau nhức cả người, rời giường. Ngày hôm nay không thể nào nghỉ ngơi được, trước mắt có rất nhiều việc phải làm. Trước kỳ nghỉ quốc khánh ngày 1 tháng 10, Tần Minh Nghệ đã cho cô rất nhiều ngày nghỉ rồi, cô có chút áy náy. Cô vốn tưởng tối nay Tần Dữ mua vé trở về Bắc Kinh, nhưng không ngờ sáng thứ hai anh lại đến chi nhánh ở Thượng Hải, đi công tác ngắn ngày ở đó. “Em sẽ tranh thủ buổi tối trở về sớm với anh.” Cô vừa thay quần áo, vừa tranh thủ gõ chữ nói chuyện với Tần Dữ. Tần Dữ cũng đang thay quần áo trong phòng đựng áo quần. Bây giờ là 6 giờ 30 phút, cô muốn anh ngủ thêm một chút, nhưng anh nhất định muốn đưa cô đi làm. Tần Dữ cài cúc áo, nói "Không cần gấp. Em xong việc lúc nào thì trở về lúc đó. Anh có việc phải làm. Ban ngày đưa ông ngoại bà ngoại đi shopping ở khu Tô Thành, buổi chiều đưa bọn họ đến tìm ông Lục chơi nữa." Bồ Thần gửi cho anh một bản hướng dẫn du lịch "Hãy xem những nơi nào mà anh chưa đến, đúng lúc đưa ông bà ngoại đi chơi luôn." Tần Dữ nhìn kỹ mấy trang hướng dẫn, có rất nhiều chỗ anh thấy xa lạ. Mấy năm nay ở Tô Thành, anh chỉ quen thuộc những nơi gần trường học và thư viện, những con đường mà anh đã đi cùng bé Thần hàng trăm lần. Hôm nay trời có chút lạnh, Bồ Thần mặc một chiếc áo sơ mi tay dài màu trắng, phối với quần lưng cao màu đen. Cô lấy trong tủ quần áo ra một chiếc áo cardigan màu chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé. Tối hôm qua ầm ĩ với Tần Dữ đến tận khuya, sáng sớm cũng không có thời gian để phối quần áo. Ba màu đen xám trắng phối hợp với nhau luôn luôn không có sự sai lầm gì. Trong nhà không có gì ăn nên Tần Dữ đưa cô ra quán ăn sáng bên ngoài để ăn sáng. Bồ Thần vừa cười vừa ăn, ăn vài miếng thì buông đũa. Tần Dữ hỏi cô "Làm sao vậy?" Bồ Thần [Đau lưỡi.] Bị anh mút khi hôn sâu, nhai đồ ăn có chút vất vả. Tần Dữ cười "Sau này anh sẽ chú ý." Bồ Thần chỉ uống một cốc sữa đậu nành ngọt. Lúc hút ống hút thì cẩn thận rồi lại không cẩn thận. Đầu lưỡi đau, mặt dưới lưỡi cũng đau. Đau khắp mọi nơi. Hôm nay cô mặc áo sơ mi cũng bởi vì do Tần Dữ không cẩn thận để lại mấy vết dâu tây lên cổ cô, màu sắc tím sẫm, chỉ có thể mặc áo có cổ để che giấu. Cũng may bây giờ là đầu thu, nếu như là mùa hè, cô không biết phải mặc quần áo gì mới được. Tần Dữ lái xe đưa cô đi, dừng xe ở bãi đậu xe dưới lầu của công ty luật, anh đưa chìa khóa xe cho cô, để cô có việc gì thì thuận tiện lấy xe mà dùng. Bồ Thần lại ném chìa khóa xe về lại cho anh "Anh lái xe về đi. Nếu em muốn ra ngoài thì bắt taxi cũng được. Đây là khu trung tâm, đón xe taxi rất tiện." Tần Dữ "Sao em lại còn khách sáo với anh vậy. Anh về nhà lái xe của anh." Hai người bởi vì chuyện xe ai người đó dùng, cho nên giằng co một lúc lâu. "Cục cưng, em lại không nghe lời." Tần Dữ nhét chìa khóa xe vào túi xách của cô, hôn lên trán cô một cái "Tối nay gặp." Bồ Thần đi đến văn phòng, rót một cốc nước ấm, uống nửa cốc mới tĩnh tâm lại được, hơn mười phút sau thì vùi đầu vào công việc. Cô vừa bận rộn công việc một cái thì quên nhắn tin cho Tần Dữ, cũng không lo lắng xem anh đi chơi với ông bà ngoại như thế nào. Trong lúc này, cô đi ra ngoài một chuyến, giải quyết một vụ án tranh chấp nhãn hiệu của một công ty khách hàng. Lúc quay lại công ty luật thì đã năm giờ ba mươi chiều. Đồng nghiệp Kiều Tĩnh thấy cô trở về, đặt hồ sơ vụ án xuống, đi đến trước bàn làm việc của cô. Bồ Thần vừa rót một tách cà phê, còn chưa uống được hai ngụm, cô đã hỏi Kiều Tĩnh "Có chuyện gì sao?" Kiều Tĩnh rất ít khi bát quái. Nhưng mà ngày hôm nay cô ấy thực sự quá tò mò, nhỏ giọng hỏi "Haizz, Thần Thần, par Tần có một người con trai nhỉ?" Bồ Thần "..." Cô không hiểu gì nhưng vẫn gật gật đầu. Kiều Tĩnh "Tớ đã nhìn thấy bạn trai của cậu." Cô ấy lắc lắc cánh tay của Bồ Thần "Bạn trai của cậu sao có thể đẹp trai như vậy? Anh ấy vừa đến, tất cả các cô gái nhỏ trong văn phòng đều không có tâm tư để làm việc, đều toàn ngồi khen anh ấy đẹp trai." Bồ Thần ngạc nhiên "Anh ấy đến công ty luật?" Kiều Tĩnh "Đúng vậy, anh ấy gọi par Tần là mẹ, không phải bạn trai của cậu thì là ai. Trước đó chúng tớ còn rất đồng cảm với cậu, thầm nghĩ con trai của par Tần rất xuất sắc, vậy cũng không thể làm con dâu của par Tần được. Làm việc dưới trướng của mẹ chồng như vậy, sống cũng không được mấy năm." Buổi chiều, mấy cô gái nhỏ trong nhóm tự vả mặt mình, nói nếu bọn họ có một người bạn trai giống như Tần Dữ vậy, bọn họ cũng hận không thể mỗi ngày bán mạng cho par Tần, tuyệt không oán hận nửa câu. Bồ Thần sau đó hỏi Tần Dữ mới biết được, buổi trưa anh đặc biệt đến công ty luật tìm cô đi ăn trưa. Ai biết cô đi đến chỗ khách hàng nào đó, đuổi theo không kịp, anh cũng không gửi tin nhắn nào cho cô. Sáu giờ rưỡi, hoàng hôn giao hòa. Bồ Thần còn đang vùi đầu xem tài liệu, thì có tiếng giày cao gót từ xa đến gần. Cô ngẩng đầu lên, là Tần Minh Nghệ đến tìm cô. Tần Minh Nghệ tay cầm xách túi, tay còn lại khoác áo gió trên khuỷu tay, nhìn bộ dạng là muốn đi ra ngoài. "Tối nay đừng tăng ca, về nhà sớm một chút." Bồ Thần chỉ vào chồng tài liệu trên bàn "Xem xong cháu sẽ về." Tần Minh Nghệ "Ngày hôm nay cô cũng tan ca sớm." Dừng lại một chút. Bà nhìn Bồ Thần, nói "Buổi tối về nhà ăn cơm, ông bà ngoại đều ở đó." Bồ Thần ngơ ngác nhìn Tần Minh Nghệ, trong chốc lát quên phải trả lời. Vài giây sau, cô vội vàng viết chữ "Vâng." "Luật sư Tần, cô cứ về trước đi. Cháu thu dọn sắp xếp đã rồi mới đi." Tần Minh Nghệ biết Bồ Thần không có chuẩn bị gì, nói bà đi trước là để cho cô có thời gian mua quà "Không cần mua đồ, cũng không phải lần gặp mặt đầu tiên, không cần khách khí. Cô chờ cháu cùng đi." Bà đứng cạnh cửa đợi Bồ Thần. Nói đến nước này, Bồ Thần không thể khước từ thêm nữa. Cô dùng tốc độ nhanh nhất có thể dọn dẹp bàn, đi đến móc quần áo lấy áo cardigan mặc vào. Lúc mặc rất vội vàng, tóc vướng vào trong cổ áo chưa kịp lấy ra. Tần Minh Nghệ bước tới hai bước giúp cô sửa sang mái tóc dài, nói "Đừng lo lắng, bà ngoại và Tần Dữ còn đang nấu cơm. Cô đợi cháu ở dưới lầu." Bồ Thần còn chưa hoàn hồn trước hành động vừa tỉ mỉ vừa ân cần của Tần Minh Nghệ lúc nãy, vẫn nhìn theo bóng lưng Tần Minh Nghệ đi xa. Đường đi đến nhà Tần Minh Nghệ chính là con đường đi về nhà riêng của cô. Mỗi ngày cô đều đi qua đó hai chuyến. Chiều tối ngày hôm nay, chưa bao giờ có mong đợi và xúc động như lần này. Lần đầu tiên đi làm khách, cô không thể đi tay không được. Nhưng chuẩn bị quà cáp khác đã không kịp rồi. Cô mua một bó hoa mà Tần Minh Nghệ thích ở cửa tiệm bán hoa gần trường học. Tần Minh Nghệ đứng dưới bãi đậu xe chờ cô đi lên. Cô mua hoa hơn mười phút, Tần Minh Nghệ đợi cô hơn mười phút. "Cháu, đứa nhỏ này, không phải đã nói không cần khách khí rồi sao." Bồ Thần cười, không nói gì. Cô tưởng Tần Dữ biết cô tới, nhưng khi cửa vừa mở ra, Tần Dữ sững sờ một chút. Tần Minh Nghệ đã thay xong giày, đi vào, bà nói với mẹ "Mẹ, Thần Thần cũng đến rồi. Mẹ có thể làm thêm hai món ăn nữa." Ở chỗ huyền quan*, Tần Dữ ôm Bồ Thần "Còn nhớ anh đã nói gì với em không, tình yêu và tình thân chưa bao giờ là câu hỏi lựa chọn từ một phía." *Huyền quan Nơi ngăn cách cửa chính và phòng khách, có ý nghĩa như một tấm rèm, một bức bình phong cho phòng khách Bồ Thần gật đầu thật mạnh, cô nhớ rõ. Anh nói bọn họ sẽ làm được nhiều điều hơn nữa trong tương lai. Và bây giờ, bọn họ có nhiều hơn những gì bọn họ nghĩ. - Kể từ khi ăn bữa cơm tối ở nhà Tần Dữ, Bồ Thần rõ ràng cảm nhận được thái độ của Tần Minh Nghệ đối với cô đã thay đổi rất nhiều. Đương nhiên trong công việc bà vẫn nghiêm khắc như vậy. Tháng 12, Tần Minh Nghệ hẹn cô đi mua sắm một lần. Khi đến trung tâm thương mại, Tần Minh Nghệ nói mua cho Tần Dữ một ít áo quần mùa đông. Lúc chọn kiểu dáng, Tần Minh Nghệ hỏi ý kiến ​​của cô "Cháu nghĩ cái này như thế nào? Có tổng cộng ba màu, cháu chọn một màu đi." Ngày đó bọn họ thu hoạch được rất nhiều thứ, mua cho Tần Dữ tổng cộng năm món đồ. Bận bận rộn rộn, cũng đã đến cuối tháng Giêng. Trác Huyên gửi tin nhắn cho cô, nói sau này sẽ gần cô hơn. Bồ Thần theo trực giác cảm thấy rất có thể Trác Huyên sẽ đến Thượng Hải công tác. Cô còn kích động hơn cả Trác Huyên [Xác định là đến Thượng Hải hả? Không được nói dối, không được đổi ý!] Trác Huyên [Tớ chưa bao giờ lừa trước tớ đã nộp đơn vào một công ty luật, ngày hôm qua tớ đã qua được vòng phỏng vấn, năm sau đi làm. Tất cả đều bắt đầu lại từ đầu. Tớ đang tìm phòng ở. Tiền thuê nhà ở Thượng Hải thật là đắt, chỉ có thể tìm phòng xa một chút. Sau này có ngày nghỉ, tớ sẽ đến Tô Thành tìm cậu chơi.] Bồ Thần không hỏi cô ấy và Trần Viễn Dương hiện tại như thế nào rồi. Có lẽ bây giờ không còn ở bên nhau nữa, nhưng Trác Huyên có thể đi đến bước này, không cần nghĩ cũng là bởi vì Trần Viễn Dương. Đi đến bước này, cô ấy đã dùng thời gian bảy năm để đấu tranh với chính bản thân mình. Bất tri bất giác đã đến giao thừa, khắp các phố lớn ngõ nhỏ của Tô Thành đều lộ ra mùi vị năm mới đậm đặc. Mấy ngày qua, nhóm trò chuyện lớp cấp 3 cực kỳ náo nhiệt. Lớp trưởng nói trong nhóm, lễ mừng năm mới muốn tổ chức họp lớp. Ân Hạo là người hưởng ứng tích cực nhất, địa điểm liên hoan và hoạt động đều do cậu ấy sắp xếp. Bữa liên hoan họp lớp là vào ngày mùng 4 Tết. Mấy ngày tết, cô và Tần Dữ ai ở nhà nấy, vui vẻ đón tết với người hôm đó, Triệu Thù đến đầu ngõ tìm cô [Thần Thần, tớ ở dưới lầu, đi dạo đến trường học với tớ đi. Đã nhiều năm rồi không đến trường học, đúng lúc trường học đang cho nghỉ, chúng ta đến trước cửa lớp học tìm lại cảm giác ban đầu đi.] Bồ Thần [Chờ tớ vài phút.] Cô tìm một chiếc áo khoác mặc vào. Trong phòng khách bên ngoài vang lên tiếng mạt chược "lạch cạch". Ông nội Lục, còn có ông bà ngoại của Tần Dữ đang chơi mạt chược. Bố thì đang chuẩn trị cơm trưa cho bọn họ. Tết âm lịch năm nay, ông nội Lục ở lại Tô Thành đón năm mới. Ông bà ngoại trở về Bắc Kinh vài ngày, ngày mồng 3 tết thì trở lại Tô Thành cùng với Tần Minh Nghệ. Thầy Lục và Đông Đông không có ở nhà, không biết đi đâu chơi. Tối hôm qua Tần Dữ nói chuyện về dự án với ai đó đến tận nửa đêm, cho nên lúc này anh không có ở đây. Anh nói hoàng hôn anh sẽ đón cô đi dự họp lớp. Bồ Thần chào bọn họ rồi xách túi đi ra ngoài. Có lẽ bởi vì ngày hôm nay không có thời gian hẹn hò với Bành Tĩnh Dương cho nên Triệu Thù không trang điểm. Nếu là trước đây cô ấy không mặc áo khoác lông thì cũng là váy phối với áo măng tô. Hôm nay lại mặc một chiếc áo khoác lông vũ lớn. Triệu Thù đi đến ôm lấy cánh tay cô nói "Hôm nay trời thật là lạnh." Bồ Thần cười nói "Tớ cứ tưởng cậu là người không biết lạnh đấy." “Không cho phép cười tớ!” Triệu Thù giả vờ tức giận liếc mắt nhìn Bồ Thần. Cô hỏi Triệu Thù "Sao đột nhiên lại muốn đi dạo đến trường học?" Triệu Thù điềm đạm nói “Không phải tối nay còn phải liên hoan sao, làm cho tớ nhớ lại những kỷ niệm năm đó.” Cô ấy nghiêng đầu nhìn Bồ Thần “Thần à, cuốn tiểu thuyết mà cậu nợ tớ, khi nào mới viết vậy?" Bồ Thần mỉm cười. Cô đã thất hứa rất nhiều lần, từ năm thứ nhất đại học cho đến bây giờ, vẫn chưa thấy bóng dáng nào cả. Cô tự đưa ra một kỳ hạn cho bản thân "Chờ cậu thi đậu vào trường đại học mà cậu mong ước, tớ sẽ bắt đầu viết." Triệu Thù nói "Năm nay thi đậu cũng không thành vấn đề gì." Cô ấy rất mong chờ, dưới ngòi bút của Bồ Thần, Bành Tĩnh Dương sẽ mang theo bộ dạng gì. Người ngoài không được phép vào trường học trong kỳ nghỉ. Bồ Thần lo lắng nhân viên bảo vệ trực ngày hôm nay không biết cô, không cho cô đi vào. Cô nói với Triệu Thù đừng ôm hy vọng quá lớn. Triệu Thù "Yên tâm, năm nay tớ rất may mắn, nhất định có thể đi vào." Đến cổng trường, Bồ Thần nhìn thấy nhân viên bảo vệ trực ngày hôm nay là một gương mặt xa lạ, trong lòng cô chợt thất vọng, xem ra là không vào được rồi. Cô thương lượng với Triệu Thù "Nếu như không cho vào, hôm khác chúng ta lại đến." Triệu Thù căn bản không nghe Bồ Thần nói gì. Cô ấy biết mình có thể đi vào, vì vậy đã sớm chào hỏi người bảo vệ rồi. Cô ấy làm như không có chuyện gì, nói với Bồ Thần "Chúng ta đi hỏi một chút, thầy Lục nổi tiếng khắp trường, bảo vệ nhất định biết thầy ấy. Nghe nói chúng ta là học trò của thầy Lục, nói không chừng sẽ cho chúng ta đi vào." Không ngờ, Triệu Thù quả thực rất may mắn. Nhân viên bảo vệ nghe nói bọn họ là học sinh của thầy Lục, chỉ làm đăng ký, rồi mở rộng cửa cho bọn họ đi vào. Triệu Thù khoe khoang nói "Thế nào, tớ đã nói tớ rất may mắn mà." Bọn họ nhớ lại thời thanh xuân năm mười sáu tuổi, không nhanh không chậm đi về dãy phòng học. "Thần Thần, cậu còn nhớ rõ ngày Tần Dữ chuyển đến đây không?" "Tất nhiên là nhớ rõ." Đó là ngày mà cả đời này cô không bao giờ quên. Ngày hôm đó tuyết rơi dày đặc, là trận tuyết lớn nhất của Giang Nam. Buổi trưa từ trong căn tin đi ra, bị quả cầu tuyết của Bành Tĩnh Dương ném trúng. Lúc Tần Dữ đi vào phòng học, cô đang phát bài thi Tiếng Anh. Lúc đó chỉ có hai người có bài viết không đạt, đó chính là Triệu Thù và Ân Hạo. Tất cả chi tiết của ngày hôm đó, cô vẫn còn nhớ như in. Bọn họ bước đến cửa phòng học của lớp 9, Triệu Thù chỉ vào lan can hành lang phía sau cửa lớp 10, nói "Tớ nhớ là Tần Dữ cực kỳ thích nằm ở đó chơi game. Khiến cho không ít nữ sinh cứ kết thúc một tiết học là đi đến phòng giải khát tám chuyện, chỉ để được nhìn cậu ấy nhiều hơn." Bồ Thần đột nhiên nhíu mày, cô nghĩ là mình nghe thấy ảo giác, vội vàng hỏi Triệu Thù "Cậu có nghe thấy tiếng nhạc gì không? Hình như phát ra từ trong phòng học lớp mười của chúng ta." Vừa nói, cô vừa dụi tai, lo lắng lỗ tai mình có vấn đề. Triệu Thù giả vờ kinh ngạc "A, tớ cũng có nghe thấy. Nhanh đi xem coi có người ở bên trong không. Nói không chừng có mấy bạn học giống như chúng ta, đến đây ôn lại kỷ niệm." Bồ Thần không xoa tai nữa. Lúc nãy cô bị dọa cho giật mình, hóa ra không phải do thính giác của cô có vấn đề. Hai người tăng nhanh bước chân. Khi đến trước cửa lớp 10, Triệu Thù buông tay Bồ Thần ra, chạy về phía sau cửa phòng học. Bồ Thần nhìn vào lớp học không vắng mặt một người nào, cả người đều choáng váng. Nhạc nền là một bài hát cũ. Ban đầu lúc Ân Hạo bố trí phòng học thì lo lắng không biết dùng bài nhạc gì cho thích hợp. Cậu ấy gửi tin nhắn hỏi Trần Viễn Hề, nói cô ấy là con gái cho nên hiểu con gái thích loại âm nhạc gì. Lúc đầu cậu ấy còn định dùng các ca khúc kinh điển. Trần Viễn Hề gửi tin nhắn trả lời cho cậu ấy Câu chuyện thời gian. Cô ấy còn nói Tôi chỉ nghe những bài xưa, không biết có bài hát mới nào phù hợp hay không. Cảm thấy bài này hợp với khí chất của các anh. Lớp của các anh học đều học tốt như vậy mà. Bồ Thần đứng trước cửa lớp, ngơ ngác nhìn vào lớp. Những gương mặt này không còn giống như trong ký ức nữa, nhưng lại quen thuộc như vậy. Bảng đen báo tường ở phía sau có lẽ là mới viết xong ngày hôm nay. Trên đó viết nội dung “Mãi mãi là lớp 10, Kỷ niệm 10 năm vui vẻ!” Bọn họ mặc đồng phục học sinh, tuổi trẻ và tủy ý. Bảng đen phía trước mặt bọn họ chính là bọn họ của hiện tại. Nhưng Bồ Thần không để ý đến. Chỗ ngồi vẫn như ngày mà Tần Dữ chuyển đến. Tần Dữ ngồi ở hàng từ thứ hai từ dưới lên, ngồi cùng bàn với Trình Cường, phía sau anh là Triệu Thù và Ân Hạo. Mà chiếc bàn bên cạnh bục giảng vẫn còn ở đó. Bây giờ thầy Lục đang ngồi, trong tay còn ôm Đông Đông. Đông Đông vẫy tay với cô, nhỏ giọng gọi cô "Chị." Tần Dữ nói với người bên cạnh mấy câu, sau đó đi nhanh về phía Bồ Thần. Anh nắm tay cô nói "Anh cũng giống như em vậy. Lúc đến lớp học cũng choáng váng, không ngờ hôm nay đều có mặt tất cả mọi người trong lớp học. Anh muốn tặng em một ngày kỉ niệm thật ý nghĩa, cho nên đã mời những bạn học trước đây thường xuất hiện trên bảng đen báo tường đến giúp đỡ, không nghĩ đến tất cả mọi người đều đến." Anh dùng một tay khác nhẹ nhàng ôm lấy vai Bồ Thần, cảm ơn tất cả mọi người. Ân Hạo đang ăn kẹo màu thiên chỉ hạc, cười nói "Anh Dữ, cậu thật là khách khí, nhìn cái câu viết trên bảng đen kia đi, mãi mãi là lớp mười, chúng ta cho dù tốt nghiệp rồi cũng là người một nhà." Những người khác cũng lên tiếng thúc giục Tần Dữ, nói anh nắm chặt cơ hội đi vào chủ đề chính, bọn họ vẫn đang chờ được ăn kẹo cưới. Cho dù đầu óc Bồ Thần có chậm chạp đến đâu thì cô cũng biết ngày hôm nay Tần Dữ muốn làm gì. Cô không muốn Tần Dữ quỳ gối cầu hôn cô trước mặt nhiều người như vậy. Anh không cầu hôn cô cũng đồng ý cưới anh. Cô nắm chặt tay anh, nhìn anh lắc lắc đầu. Tần Dữ không nghe cô nói. Anh quỳ một gối, nhìn vào mắt cô, giọng nói dịu dàng hơn so với bình thường "Anh vẫn muốn nói lại với em. Ngày đầu tiên anh chuyển đến đây, anh đã thích em, càng ngày càng thích em. Tần Dữ mãi mãi yêu Bồ Thần." Anh âm thầm hít một hơi thật sâu "Bé Thần, cưới anh nhé. Chúng ta trước tiên đi lĩnh chứng, không vội tổ chức hôn lễ. Chờ đến lúc em có thể nói chuyện, anh sẽ mời tất cả mọi người trong lớp chúng ta đến chứng kiến chính miệng em nói, em cũng thích anh. Bé Thần, chúng ta sẽ đợi được đến ngày đó. Tin tưởng anh. Lấy anh nhé." Bồ Thần rơi nước mắt đầy mặt. Tất nhiên cô tin anh, anh nói cái gì cô cũng tin. Đông Đông nhìn thấy Bồ Thần khóc, lo lắng nói "Chị ơi, chị đừng khóc. Chị không muốn gả thì nói với em, em giải quyết cho chị. Chị đừng khóc." Mọi người đều bật cười. Lục Bách Thanh cũng cười, nắm chặt bàn tay nhỏ bé của con trai, nói cho cậu bé biết "Chị gái là vì vui vẻ mới khóc, không phải là không đồng ý gả cho anh rể." Bồ Thần lau nước mắt, dùng khẩu hình miệng nói với anh "Em đồng ý." Cô đưa tay trái ra cho anh. Tần Dữ cẩn thận đeo nhẫn vào cho cô. Cô hoa mắt choáng váng, cái gì cũng không thấy rõ, trong đầu tất cả đều là bộ dạng anh dịu dàng với cô mười năm trước. Lúc đó anh dịu dàng nói với cô từng câu, dịu dàng đưa hai túi búp bê lớn cho cô, dịu dàng mở túi bánh mì rất đẹp ra cho cô, dịu dàng hỏi cô phần thưởng là kẹo thiên chỉ hạc, rồi dịu dàng đặt cằm của anh lên cánh tay của cô, cứ như vậy lặng lẽ nhìn cô. Mười năm qua, anh thay đổi càng ngày càng thành thục có mị lực, nhưng mà tất cả đều không thay đổi. Anh vẫn cưng chiều cô, vẫn dành cho cô tình yêu giống như ban đầu. Hoàn chính văn Giới thiệu Truyện Thế Giới Tĩnh Lặng Có Anh của tác giả Mộng Tiêu Nhị o O o Ba của cô là người khiếm thính. Ba đã nỗ lực hết sức mình với cơ thể không hoàn hảo ấy để tạo ra cả một vùng trời vẹn toàn cho cô. Ba chính là người đàn ông anh tuấn nhất trong lòng cô. Năm mười sáu tuổi đó, cô gặp được một thiếu niên bất cần đời, ngang ngạnh. Sau này, trong lòng cô, anh cũng là người xuất sắc y như ba của mình. Thời gian thấm thoát trôi qua. Anh càng tăng thêm vẻ cuốn hút, chín chắn. Chỉ có một điều không hề thay đổi là anh vẫn luôn yêu thương, nuông chiều cô, vẫn là thứ tình yêu như thuở ban đầu ấy. Trong thế giới tĩnh lặng, cô có ba, và có anh. P/s Nữ chính không thể nói được, dây thanh đới đã bị tổn thương do tác động bên ngoài [1]. ~~~~~ Mời quý đạo hữu thưởng thức truyện … Xem thêm ... Chương 3 Quá chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn Dữ tựa vào mép bàn làm việc của chủ nhiệm lớp, đồng phục vẫn không kéo khóa lên như cũ, đôi chân dài của anh bắt chéo một cách tự nhiên, trong tay chơi đùa bút đỏ của Lục Bách Bách Thanh đang nhìn bài làm của Tần Dữ, nhíu mày, tổng cộng có 2 tờ đề, thầy đọc nhanh như gió, rất nhanh đã xem ngẩng đầu, hỏi “Chỉ mang hai tờ đến?”“Vâng.” Tần Dữ không ngốc, cho dù cố gắng suốt đêm cũng không nhất định có thể hoàn thành tám tờ đề tiếng Anh, hôm qua lúc anh chép bài có liếc mắt nhìn đề bài, những đề luyện tập này vẫn có hơi khó, cho nên lần này chỉ nộp cho Lục Bách Thanh hai tờ.“Bộp”, Lục Bách Thanh gấp tờ đề ném lên bàn, dựa ra phía sau một chút, thầy nhấc chân hơi đá Tần Dữ, ra lệnh “Đứng ngay ngắn, ra dáng học sinh một chút.”Tần Dữ ngoảnh mặt làm ngơ, không nhúc nhích, vẫn là dáng vẻ lười biếng không nhấc nổi tinh Bách Thanh đưa cho anh ly nước, hất cằm về phía cây nước nóng Dữ đứng thẳng, không tình nguyện lắm đi đến rót một ly nước rồi quay chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nóng, Lục Bách Thanh cầm lấy ly nước thổi thổi, hỏi anh “Em chép bài của Bồ Thần à?”Tần Dữ ngẩng đầu lên nhìn Lục Bách Thanh, ánh mắt anh đầy sự nghi ngờ, tựa như đang hỏi Lục Bách Thanh Sao thầy biết được?Anh rất chắc chắn, Lục Bách Thanh chỉ nhìn phần trắc nghiệm, chưa nhìn phần viết văn của nói Lục Bách Thanh là dạy hai lớp tiếng Anh, những bài từng chấm và chữa gộp lại ít nhất cũng lên đến nghìn bài, hơn nữa những đề này đều đã gần hai tháng rồi, thầy ấy không đến mức có thể nhớ rõ khoảng thời gian trước đề nào của Bồ Thần sai câu nào Dữ không thừa nhận “Đây là thầy đang vu oan giá họa.”Lục Bách Thanh cười lạnh “Còn vu oan giá họa, không oan uổng em chút nào đâu nhé.”“Vậy chứng cứ đâu?”“Câu sai của em và Bồ Thần giống nhau y đúc.”Tần Dữ nghi ngờ “Thầy còn nhớ rõ bài của Bồ Thần?”Lục Bách Thanh nói “Nhớ rõ.”Bởi vì cô là cán sự môn sao?Ngoại trừ lý do này ra, Tần Dữ thật sự không thể tưởng tượng được những nguyên nhân Bách Thanh hỏi “Xong cả tám đề rồi đúng không?”Tần Dữ “...Có lẽ vậy.”Lục Bách Thanh uống một ngụm nước, khiển trách “Tần Dữ, em nhìn thử thái độ của em bây giờ là thái độ gì, giống người vô lý không?”Tần Dữ phản bác “Thầy làm khó em trước đấy, còn trách em sao chép bài? Ai có thể làm xong tám đề trong thời gian ngắn như vậy chứ? Cũng không phải chỉ có mỗi môn tiếng Anh của thầy có bài tập.”Lục Bách Thanh nhìn anh, nói “Trước kia, em có thể.”Tần Dữ đột nhiên im Bách Thanh nói là anh của trước kia, chứ không phải là anh của bây giờ, tinh thần sa sút lại còn qua loa với mọi Dữ quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, văn phòng đặt ở tầng thấp, giữa anh và cửa sổ cách nhau một cái bàn, ánh nắng chiếu tới, cảnh tượng gì đó đều không nhìn thấy, chỉ có vùng trời mông lung.“Tần Dữ, bây giờ thầy là giáo viên chủ nhiệm của em, không phải là chú Lục của em, em không thể không chịu cầu tiến ở chỗ thầy được đâu.”“Nếu cháu biết chú làm giáo viên ở đây, có đánh chết cháu cũng không chuyển đến.”Từ Bắc Kinh chuyển đến Tô Thành Giang Nam, ai có thể ngờ được còn có thể gặp được đồng hương. Lục Bách Thanh cũng không đơn giản là đồng hương, chú ấy chính là người đường đường chính chính nhìn anh lớn ngoại anh và nhà Lục Bách Thanh là hàng xóm trong đại viện, hai căn biệt thự cách nhau chừng 10m, khi anh còn bé ở trường gây ra họa gì đều tìm Lục Bách Thanh đến thu dọn cục diện rối vẫn luôn cho rằng Lục Bách Thanh ở nước ngoài, Lục Bách Thanh cũng nói với anh như Dữ hỏi thầy Lục “Ông nội Lục biết chú ở đây làm giáo viên không?”Ông nội không hề biết, trong nhà không một ai biết. Lục Bách Thanh trả lời thế này “Chú đã 30 tuổi rồi, lựa chọn nghề nghiệp gì, đó là tự do của chú, người khác không quản được.”Tần Dữ nghe ra được ý bóng gió trong đó, vậy chính là người nhà họ Lục còn chưa biết việc như nhà họ Lục biết Lục Bách Thanh chạy đến Tô Thành làm giáo viếp cấp 3, có lẽ hơn phân nửa người sống sẽ tức Dữ tò mò hỏi một câu “Quê hương vợ trước của chú ở Tô Thành sao?” Nếu không thì không có lý do gì để chú ấy đến Tô Thành dạy học tác uống nước của Lục Bách Thanh hơi dừng, không nói gì. Tần Dữ hiểu rõ, không phủ nhận chính là ngầm thừa nhận. Lục Bách Thanh và mối tình đầu của mình quen biết ở đại học, hai người tốt nghiệp đại học xong lén lút đi lĩnh chứng, thế nhưng sau khi nhà học Lục biết chuyện vốn không đồng ý, lĩnh chứng thì sao nào, nhất định phải ly hôn. Người trong giới bọn họ đều biết, bậc cửa vào nhà họ Lục cao, người bình thường bước không vào nổi, mà gia cảnh vợ trước của Lục Bách Thanh rất bình Dữ có lòng tốt nói “Cô trước 1 chắc hẳn cũng không biết chú làm giáo viên ở đây phải không? Chú không nói, làm sao người khác biết được chú nghĩ gì trong lòng.”1 Raw là 前师母- tiền sư mẫu, cách xưng hô chỉ vợ trước của thầy giáo mình. Ngoài ra, tác giả có ghi Lục Tần Dữ nhưng mình thấy có lẽ tác giả nhầm nên đã đổi lại là Tần Bách Thanh buông ly nước đứng lên, rút quyển sách giáo khoa đập xuống đầu Tần Dữ, “Trẻ con ít quản chuyện người lớn đi.”Tần Dữ “Không muốn quản nhiều chuyện không liên quan đến mình đâu, ít nhất chú không cùng một loại người với bố cháu, cháu còn ngóng trông chú có cuộc sống tốt đẹp.”Khi Tần Dữ 4 tuổi thì bố mẹ Tần Dữ ly hôn, sau khi ly hôn mỗi người lại tự kết hôn tiếp, tính cả cuộc hôn nhân thứ nhất, bố anh tổng cộng 3 lần kết hôn 3 lần ly hôn, mà mẹ của anh 2 lần kết hôn 2 lần ly hôn, ban đầu mẹ anh dự định cùng người thứ ba lĩnh chứng năm nay, không ngờ tới Tần Dữ đã xảy ra chuyện ngoài ý sau chuyện hôn sự cứ bỏ ngỏ Bách Thanh không muốn nói nhiều chuyện của mình, thầy nói tiếp về chuyện hai đề môn tiếng Anh “Thái độ này của cháu, là chính bản thân còn không vượt qua được. Tần Dữ, cháu mới 16 tuổi, sau này chuyện phức tạp phải trải qua nhiều hơn cháu nghĩ rất nhiều, sao nào, cháu còn không muốn sống nữa à?”Tần Dữ cầm lại hai tờ đề tiếng Anh bị Lục Bách Thanh ghét bỏ, nói thế nào thì cũng là anh tốn thời gian đi chép, mất thì tiếc gấp xong đề cất vào túi áo khoác, đáp lại “Chú còn biết cháu mới 16 sao, vậy đừng dùng cái gọi là kinh nghiệm sống 30 năm của chú ra dạy dỗ một học sinh 16 tuổi nữa. Cháu hiểu canh gà độc 2, uống cũng không ít, thiếu chút nữa bị độc chết.”2 Nội dung văn bản trông có vẻ lạc quan và tích cực, nhưng thực chất lại ẩn chứa thông tin xấu, lừa Bách Dương bất đắc dĩ mỉm cười, không còn lời gì để giờ những cô nhóc cậu nhóc này, tuổi không lớn nhưng tính khí không Bách Thanh vặn nắp ly nước, tiết sau là tiết Anh lớp số 9, thầy cùng Tần Dữ cùng nhau đi xuống người không nói về đề tài nặng nề này tay Tần Dữ đút túi, sóng vai đi cùng Lục Bách Thanh, anh nói một câu “Thật ra chú làm giáo viên cũng không tệ lắm, nghe nói lớp của chúng ta có điểm trung bình môn tiếng Anh trong kỳ thi tháng lần này chỉ xếp sau hai lớp chọn.”Lục Bách Thanh liếc anh, “Cảm ơn đã thừa nhận.”Tần Dữ nghe là được sự chế nhạo trong lời thầy nói, nhưng cũng mỉm cười hiếm Bách Thanh không nói đạo lý với anh nữa, rẽ vào lớp số 9, Tần Dữ bước vào phòng học lớp số tiết học kế tiếp là môn Toán, giáo viên môn Toán đã đứng trên bục giảng, cởi áo lông đặt trên bàn bục giảng, mặc một chiếc áo len cashmere màu viên dạy Toán đã gần 40 tuổi rồi, đầu đinh rất có tinh thần, đeo một chiếc kính mắt khung mảnh màu đen, vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt sắc mắt Tần Dữ lướt qua Bồ Thần, cô đang cúi đầu nhìn di động. Bạn nhỏ này gan cũng không nhỏ, lại có thể nghịch di động dưới mí mắt giáo viên, khó trách đề tiếng Anh sai nhiều như vậy, còn có một câu sửa rồi mà cũng chưa sửa vào học vang Dữ ngồi xuống chỗ của mình, lấy hai tờ đề tiếng Anh trong túi ra nhét vào cặp sách, tiếp đó chính là thời gian tự do của anh, nằm bò ra bàn của giáo viên Toán không ai dám ngủ, châu đầu ghé tai càng không cần nhắc đến, ngay cả người không thích học như Triệu Thù, nữ sinh duy nhất kiểm tra tiếng Anh không đạt tiêu chuẩn trong lớp cũng ngồi thẳng lưng trong giờ nghe hay không là một chuyện nhưng thái độ nhất định phải Thù ngồi ngay đằng sau Tần Dữ, cô ấy lấy chân nhẹ nhàng chạm một chút vào ghế của Tần Dữ, ý bảo anh tuyệt đối không thể ngủ, bằng không ngày tháng sau này không tốt đẹp lắm Dữ vốn không để trong lòng, nên làm gì thì làm cái Thù lười xen vào việc người khác thêm, cô ấy làm bộ chăm chú lắng nghe bài giảng, trong đầu lại nghĩ đến quyển tiểu thuyết đã đọc tối qua, khoảng thời gian này cô ấy đang đu một quyển còn viết tiếp, không biết hôm nay có thể viết đến khoảnh khắc đỉnh chóp mà cô ấy mong muốn bục giảng, giáo viên Toán học nhìn chằm chằm về phía Tần Dữ không dưới 10 lần, thầy ấy không muốn làm làm lỡ thời gian của lớp, vì thế hết nhịn lại nhẫn hành vi ngủ trong lớp học của Tần một tiết này, Tần Dữ nằm bò ra bàn ngủ thật sự yên tan học vang Thần còn chưa tính ra câu ban nãy thầy viết trên bảng đen, cô lật qua lật lại giấy nháp, bắt đầu kiểm tra lại từ đầu, không biết đã sai ở bước nào, một câu mà dùng nửa tờ nháp cô còn không đủ giải lẽ có cách tính đơn giản, nhưng cô không biết, chỉ có thể dùng cách ngốc nhất này.“Cảm ơn.” Đi theo một tiếng cảm ơn, trên bàn cô thêm một xếp bài tiếng Thần ngẩng đầu, Tần Dữ đã đi xa hai không đợi cô đáp lại, anh chỉ để lại một bóng viên Toán mặt không đổi sắc liếc nhìn Tần Dữ, người dám ngủ trong tiết của thầy ấy thật sự không nhiều.“Bồ Thần.”Bồ Thần ngẩng đầu, vừa cờ đến di động ở góc bàn, giáo viên dạy Toán đã hỏi “Bạn nam mới chuyển đến lớp các em tên là gì?”Cô gõ chữ đưa cho giáo viên xem [Tần Dữ ạ.]Giáo viên dạy Toán gật đầu, tỏ vẻ đã Thần yên lặng thở dài, giáo viên bị tức thành như vậy, tám phần Tần Dữ đi học lại ngủ nhưng tan học lại lập tức có tinh thần, một giây đồng hồ cũng không chậm trễ đi thứ hai vẫn là môn viên môn Toán điểm danh Tần Dữ, bảo anh lên bảng giải đề bài vừa trừ Bồ Thần, tất cả những bạn đều quăng ánh mắt đồng tình cho anh. Ngủ trong lớp học môn Toán, quả nhiên vẫn phải gặp Dữ không căng thẳng chút nào, thong dong đi lên bục giảng, chẳng thèm nhìn hộp phấn, tiện tay cầm nửa viên phấn. Khoảng thời gian anh đi từ chỗ ngồi đến bục giảng đã tính ra đáp án ở trong ở trước bảng đen, trong thoáng chốc Tần Dữ cảm thấy giống như khi anh đứng ở lớp học tại Bắc Kinh, điểm khác biệt chính là lúc đó anh đứng trên bục giảng giải đề cho bạn học, mà bây giờ, anh lại bị giáo viên xách lên trước bảng đen làm chuyển đến Tô thành đi học là chuyện ngoài ý đề tiếng Anh của người khác càng là một chuyện ngoài ý muốn trong cuộc đời nhỏ đến bây giờ, đều là người khác chép bài tập của Dữ thất thần nửa ngày, chỉ viết một chữ “Giải” trên bảng không biết bản thân đang phân cao thấp với ai, dẫu sao cũng không phải cố ý đối nghịch với giáo viên Toán bây cùng anh không giải câu Toán viên dạy Toán nhìn anh thật sự không viết nổi, không có thời gian để lãng phí cho anh, nghiêm nghị nói “Quay trở lại ghế ngồi chăm chú nghe giảng đi.”Tần Dữ xoay người, trực tiếp ném phấn trong tay vào hộp phấn. Anh còn đang đắm chìm trong mấy hồi ức đã qua, không khống chế tốt lực ném phấn, phấn màu xanh nện trên mũi Bồ Thần.“Xin lỗi cậu.” Anh nói xin Thần lắc đầu, nhặt viên phấn rơi trên bàn lên đặt vào trong hộp giữa giờ, Bồ Thần cất di động vào trong túi, cầm lấy ly nước đi đến phòng trà nước rót nước. Trên hành lang, Tần Dữ dựa lưng vào lan can đối mặt với lớp học, đang cúi đầu nghịch di cô đi đến trước mặt Tần Dữ, anh vừa vặn ngẩng đầu người bốn mắt nhìn đến lớp này, ngoại trừ bạn cùng bàn, bạn ngồi đằng sau Triệu Thù, Tần Dữ chỉ quen biết Bồ Thần. Anh nhìn thoáng qua Bồ Thần, làn da cô trắng lạnh, trên mũi còn có bụi phấn viết màn xanh lam cực kỳ dễ là kiệt tác lúc trước anh ở trên bục giảng ném phấn lưu lại, cô chưa lau sạch.“Trên mũi cậu có bụi phấn kìa.” Tần Dữ nhắc nhở Thần ngẩn người, tiếp đó kịp phản ứng lại là Tần Dữ đang nói chuyện cùng chân cô không khỏi dừng lại, lấy mu bàn tay lau qua không lau đúng chỗ, bụi phấn vẫn còn Dữ “Hướng lên nữa.”Bồ Thần túng quẫn, dứt khoát lau một lượt toàn bộ phấn còn lại một Dữ nắm lấy ống tay áo của cô, dẫn tay cô hướng lên trên, dừng trên chỗ bụi phấn xanh kia.“Lần này thì hết rồi.” Tần Dữ buông ống tay áo đồng phục của cô ra, giống như không có việc gì, cúi đầu tiếp tục chơi Thần không biết mặt mình đỏ hay không, dù sao thì trái tim cô đang có cùng một cảm nhận giống khi mới vừa chạy 800m may cô mang theo di động.[Cảm ơn cậu.]Cô giơ di động lên trước mặt Dữ còn tưởng rằng cô muốn đưa mã QR WeChat của mình ra bảo anh thêm bạn, anh liếc màn hình di động của cô, rồi lại nhìn cô. Trong lúc cuống quýt, Bồ Thần đã bước một bước Dữ nhìn bóng dáng cô, phát hiện cán sự môn này thật sự thú vị, nói cảm ơn nhất định phải dùng di động gõ chữ, tích chữ như vàng cũng không có dáng vẻ này. Trans & Edit by [ [ Tửu[ [ Đá[ Đê Ban Mê_____________Văn án 1“Lớp chúng mình có một bạn học mới chuyển đến, tên là Tần Dữ.”“Hôm nay Tần Dữ nói chuyện với mình, cậu ấy hỏi mình, văn phòng giáo viên chủ nhiệm ở đâu? Nếu như mình có thể nói chuyện thì tốt biết bao.”“Hôm nay mình đã đổi bạn cùng bàn mới, là Tần Dữ. Bây giờ là 1 giờ sáng, mình mất ngủ rồi.”“Kỳ nghỉ 1-5, ba ngày rồi mình chưa nhìn thấy Tần Dữ… Bồ Thần, mày nghĩ cái gì vậy? Mày là một cô bé câm.”Bồ Thần chẳng thể nào nghĩ tới, nhật ký của mình sẽ bị bạn học nhìn học đột nhiên yên tĩnh, mọi người lẳng lặng ăn dưa, Bồ Thần thành tích bình thường, không thể nói chuyện, cũng yêu thầm học bá 1 + hotboy Tần Dữ, nhưng Tần Dữ người ta có thích một bạn nữ rồi. 1 Chăm chỉ học cho nên điểm này, quyển nhật ký vừa vặn truyền đến tay Tần Thần cúi đầu, vô cùng xấu Dữ cầm quyển nhật ký đi đến trước bàn Bồ Thần “Ngày đầu tiên chuyển đến tớ đã thích cậu rồi, còn cậu thì sao?”Văn án 2Cô có một người bố bị câm điếc, bố cô đã dùng thân thể không hoàn hảo, chống đỡ cho cô một vùng trời vẹn lòng cô, bố là người đàn ông đẹp trai ấy 16 tuổi, cô gặp được Tần Dữ ngông cuồng, ngỗ này, Tần Dữ ở trong lòng cô đẹp trai như bố năm trôi qua, anh đã thay đổi càng thêm trưởng thành, có sức hấp dẫn, điều không thay đổi chính là sự cưng chiều anh dành cho cô, còn có tình yêu thuở ban Nữ chính là người câm, dây thanh đới không phải bẩm sinh bị hỏng. - Nam nữ chính là cameo trong "Tình yêu và anh" trên web.

thế giới tĩnh lặng và anh