Anh Đã Từng Yêu Em Chưa? - Chương 22. Tôi nhìn tay mình gói kín như bánh chưng, nghiêm túc quay sang hỏi bác sĩ. "Bác sĩ, chú có chắc đây không phải là gãy xương mà chỉ là bị trật cổ tay không ạ?" Bác sĩ chăm chú viết viết một hồi vào sổ khám bệnh, chữ viết múa lên như
Không Cho Phép Chưa Kết Hôn Đã Có Thai Chương 170: Mộng Mộng, anh yêu em « Chương Trước. Quản Lý . Sửa Chương; Cài Đặt Hiển Thị
cash. Anh đã ngủ chưa hay làĐang tán tỉnh với người lạAnh không thấy nhớ em àSao chưa thấy anh sang nhàEm đây đợi anh từ chiềuEm thấy nhớ anh rất nhiềuNhưng em sẽ không làm liềuDù xin lỗi anh một điềuĐêm nay ta say, đêm trăng ta trút cho hết lòng nàyYêu anh ....Thương anh em uống thêm vài lyĐôi câu tình ca, em vũ vơ khi không có anhEm mái tóc hãy còn xanhThì em vẫn luôn thương anhÔng bà ta đã từng nói “ yêu nhau thì cởi áo cho nhau”Anh đã cởi áo em rồi giờ thì anh định bỏ em saoỚt nào mà ớt chẳng cay, gái nào mà gái chẳng hay lá là...Em thì hổng giỏi nịnh như người ta, thôi thì cửa vẫn mở em đợi anh về nhàAnh ơi, em đâu biết đọc rap nhưng cũng phải viết cho thành cần đây nàyĐồ ăn thì đã đủ đầyChỉ cần anh sang là tối nay mình hết sảySương rơi nhẹ trên mái đầuÔng trăng nhìn em rất lâuSao em vẫn cứ âu sầuAnh ơi, anh đến đây mauMẹ cha thì đã vắng nhàĐêm nay chỉ ta với taĐợi anh sang chill vậy màVậy mà, anh vẫn chưa sang nhàĐêm nay ta say, đêm trăng ta trút cho hết lòng nàyYêu anh ....Thương anh em uống thêm vài lyĐôi câu tình ca, em vu vơ khi không có anhEm mái tóc hãy còn xanhThì em vẫn luôn thương anhĐôi khi em biết mình sai2 từ xin lỗi thật khó nên lờiCho em một chút suy tư trong đờiThôi em đành nói xin lỗi anh ơi !!!How to Format LyricsType out all lyrics, even repeating song parts like the chorusLyrics should be broken down into individual linesUse section headers above different song parts like [Verse], [Chorus], italics lyric and bold lyric to distinguish between different vocalists in the same song partIf you don’t understand a lyric, use [?]To learn more, check out our transcription guide or visit our transcribers forum
[Verse 1 D-Blue]Sao cứ phải đau, về chuyện xưa chẳng thànhSao ta phải khóc, dù vết thương đã tưởng lànhSao phải trao yêu thương, rồi rời đi như con gióVội tặng nhau nụ hôn ly biệt, lần cuối cùng kể từ ngày hôm đóAnh đã từng chạy đua cùng quá khứĐể tìm lại những giây phút mình gần nhauDù biết yêu thương vẫn chỉ là ngắn ngủiVẫn là hình bóng ấy cứ thế mãi hằn sâuBao nhiêu lần đau, khi anh chẳng kiểm soát nổiNhững nỗi nhớ phải chăng là cực hìnhCó những câu chuyện mà anh chẳng giám hỏiTấm ảnh em trao anh vẫn nằm trên chiếc lục bìnhLàm sao mà anh có thể xóa hết tất cả những ký ứcBằng một cách nào đó anh không hayRồi ta cũng đã từng hẹn ước tay trong tayNhưng người bên em hiện tại không phải anh hôm nayAnh là kẻ thua cuộc ở trong cuộc tình nàyVì có những cái sai lại đem ra trình bàyKhi mà bản thân anh hiện tại đã ngủ quênĐâu đó trong thế giới buồn do chính em phủ lênSai từ lúc đầu, sai khi yêu thươngKhi không biết chân trọng tình cảm anh đáng cóĐể còn lại gì hay chỉ toàn là cô đơn bủa vây rồi vô tình bừng tỉnhChợt nhớ lại những ngày tháng đó[Chorus Đạt G]Em chưa bao giờ giấu anh điều gìChỉ là từ trước đến nay em trao chẳng có gì là thậtBồi hồi như lúc mới yêu khi em buông câuHai ta có điều gì mà hợp nhauAnh mong sao sẽ có phép nhiệm màuLàm lành con tim vỡ tan đang đau đang khóc đang buồn sầuBầu trời còn chia sáng đêm hai ta chia tay nhau phải rồiVòng tròn tình cảm ta như vậy[Verse 2 D-Blue]Chúng ta đã yêu bằng 1 thứ chân thành nhấtKỷ niệm năm xưa, thôi gói gém xin đành cấtThương nhau để rồi cũng trả lại sự lo âuVậy thì còn điều gì ở nơi này dành cho nhauEm từng là ánh nắng chiếu sáng con đường anh điEm từng là nụ cười xóa tan giọt sầu quanh miLà khoảng bình yên, để cho anh gối đầuLặng nhìn từng áng mây treo lơ lửng trong khối cầuAnh luôn tự cười mỉm với câu hỏi cho chính mìnhBằng một cách nào đó vội che dấu nỗi buồn kiaCắn bút, lặng thở dài, trong bài nhạc anh viếtRồi chạy đâu đây kiếm tìm, ngày tháng ấy trên đường khuyaEm muốn tự do như loài chim, đang xải cánhĐi tìm chốn cư ngụ tốt hơn khắc nghiệt ở nơi anhVà cũng chẳng có kết cục đẹp, cho một gã ngốc si tình Lặng lẽ khóc, ngồi đếm thời, giờ trôi nhanhEm, anh khóc không phải vì cô đơnMà cho những giây phút mình trao nhau nụ hôn cuốiCũng đúng thôi khi ngoài kia là đại dương bao laCòn anh cũng chỉ là một con suốiKhông thể giữ lại, nhìn em bước điXin những nỗi buồn đừng làm em ướt miĐể cho yêu thương khác xóa tan mọi sai lầm Cho em được cuộc sống trọn vẹn hơn trước kia[Chorus Đạt G]Em chưa bao giờ giấu anh điều gìChỉ là từ trước đến nay em trao chẳng có gì là thậtBồi hồi như lúc mới yêu khi em buông câuHai ta có điều gì mà hợp nhau Mà hợp nhauAnh mong sao sẽ có phép nhiệm màuLàm lành con tim vỡ tan đang đau đang khóc đang buồn sầuBầu trời còn chia sáng đêm hai ta chia tay nhau phải rồiVòng tròn tình cảm ta như vậy[Outro Đạt G]Em chưa bao giờ giấu anh điều gì, từng hạt mưa rơi tí tiEm chưa bao giờ giấu anh điều gì, kỉ niệm này anh khắc khiEm chưa bao giờ giấu anh điều gì, tình mình trở về số khôngEm chưa bao giờ giấu anh điều gì, đành lòng nhìn tim nói không !How to Format LyricsType out all lyrics, even repeating song parts like the chorusLyrics should be broken down into individual linesUse section headers above different song parts like [Verse], [Chorus], italics lyric and bold lyric to distinguish between different vocalists in the same song partIf you don’t understand a lyric, use [?]To learn more, check out our transcription guide or visit our transcribers forum
Nếu một ngày nào đó, khi thức dậy và nghĩ về ngày hôm qua, cảm thấy mất mát, bạn có khóc không? Có thể không. Nhưng tôi lại muốn đã có bắt đầu nên sẽ có kết thúc. Chỉ là bản thân tôi không muốn, không dám nghĩ và không chấp nhận điều ấy. Tôi rất sợ làm tổn thương người khác. Nhưng lại luôn bị tổn thương bởi một ai đó. Hình như nếu đã sống trong đời, thì một là bạn phải làm người ta đau, hoặc là họ sẽ làm bạn đau. Đó là điều không tránh đôi khi, bạn chấp nhận buông tay không phải vì bạn không muốn tiếp tục, mà là bạn không còn sự lựa chọn. Từ bỏ một thói quen luôn khiến bản thân hụt hẫng và mất đi một người bạn lại càng khiến mình đau lòng hơn. Cái thế giới trước mắt tôi có quá nhiều mâu thuẫn, ngờ vực. Mà tôi thì lại đang mù mờ trong mớ hỗn độn ấy, không biết là gì cho đúng. Chỉ biết hành động theo cảm tính, theo cách mà mình biết rằng sẽ có nhiều người hài lòng, dù tận sâu, rất sâu nơi lồng ngực bên trái, có cảm giác nhói đau. Nhưng nếu hành động theo cách khác, sẽ thấy dễ chịu hơn sao? Ngốc vẫn là ngốc mà thích có một chậu hoa nhỏ đặt nơi cửa số bàn học. Đời sẽ xinh hơn một tí, nhiều hy vọng hơn một tí. Tôi cũng thích ngắm nhìn những cơn mưa. Đi dưới trời mưa, sẽ không sợ ai thấy mình khóc, không sợ khi cười bị cho là dở hơi. Đi dưới trời mưa, con người rét lạnh nhưng dễ quên hết mọi lỗi lầm, những phiền muộn và xét nét nhau. Đi dưới trời mưa, những ngày cũ dễ ùa về rồi vỡ òa, tan chảy như dòng nước nhỏ. Và đi dưới trời mưa, người ta khó nhận ra nhau, để rồi khỏi phải cảm thấy khó không nhìn nhau mà mắng chửi xối xả nhau đi? Hơn là im lặng mà thấy mình lòng mình nặng trĩu?Vì ta lớn cả rồi. Ta có thể nhận ra rõ vấn đề. Nhưng mà, một khi ta đủ trưởng thành để thấy những việc xung quanh nghiêm trọng đến mức nào, thì ta lại càng dễ mất đi tính trong sáng ngày thơ trẻ. Không thể như một đứa bé, khóc òa lên khi bị bạn giành ăn. Ta biết, sự việc có những cái đúng sai, có những cái có thể bắt đầu lại được và có những cái không thể. Có những điều có thể nói, và cũng có những điều không được nhớ, mình từng khuyên đứa em gái nhỏ về cánh cửa hạnh phúc. Khi một cánh cửa hạnh phúc khép lại, thì một cánh khác sẽ mở ra. Nhưng con người thường hay nhìn về phía cánh cửa đã đóng mà thấy tiếc nuối, quên mất đang có một cánh cửa khác dành cho mình. Tôi cũng như vậy. Cứ đinh ninh rằng mọi thứ đã hoàn hảo quá rồi, đến khi nhận ra khỏang trống lớn ấy, mới thấy chông chênh. Rồi thì cứ tự làm mình thấy buồn và khó mọi việc không thể nào thay đổi thì cứ để chúng ngủ như con mèo ngoan. Khi nào con mèo ngoan muốn thức, sẽ thức. Vì bản thân mình đã cố hết sức giữ, nếu không thể giữ được nữa, thì cứ thả tay ra, để chúng bay người nói với mình, nên nghĩ không còn người bạn này thì mình chơi với người bạn khác. Nhưng nếu những mối quan hệ cứ bị quy ra theo giá trị cũ mới, nếu bản thân có thể dễ dàng quên... chắc mình không còn là mình nữa. Mình vẫn là mình đấy thôi. Một chút vẩn vơ, một chút hy vọng, một chút thất vọng... Nhưng mình vẫn thấy cuộc sống này trong lành biết mấy, những con người xung quanh vẫn đáng yêu biết mấy. Mình không thể cho là chưa từng có gì vui buồn xảy ra, nhưng mình sẽ chấp nhận chúng. Vì đối với mình, chỉ nên yêu thương, chỉ có yêu thương mới có thể đem lại may mắn, hạnh phúc và bình dù cho mọi thứ đã thay dổi, thì những ngày cũ, tình bạn cũ vẫn trong sáng và tròn đầy. Tất cả vẫn đẹp và vẹn nguyên như chưa từng có gì nghĩ về những ngày đã qua, những người bạn một thời... chỉ có nụ cười, không có nước mắt, chỉ có niềm vui, không có nỗi buồn. Một ngày mới sẽ đến mang theo những niềm vui mới. Dù đó là thật hay giả thì cũng từng là bạn. Nếu có hối hận, hay tiếc nuối, chỉ là tự mình không biết quý nhau hơn thôi...Có những thứ không thể. Nhưng yêu thương là có thể.
anh đã yêu em chưa