Thông tin báo chí - Tuần lễ sách hay 2018. Từ lần tổ chức đầu tiên vào năm 2009, đến nay, Tuần lễ Sách hay của Nhà xuất bản Tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh bước sang lần tổ chức thứ 12. Sự kiện được tổ chức tại ba địa điểm: Nhà sách Tổng hợp 1 (62 Nguyễn Thị 22 triệu/tháng · 79 m² · 6 · 6. Hà Đông, Hà Nội. Cho thuê nhà riêng 4 tầng làm cty & văn phòng, cửa hàng kinh doanh, ở hộ gia đình. Trung tâm khu đô thị Xala Hà Đông Hà Nội.Diện tích 79m² nhà 4tầng, mặt tiền 5m (Nội thất trong nhà đầy đủ - thiết bị vệ sinh, điều hòa riêng Mua [Thanh lý] giường tầng trưng bày _Hà Nội giá tốt. Mua hàng qua mạng uy tín, tiện lợi. Shopee đảm bảo nhận hàng, hoặc được hoàn lại tiền Giao Hàng Miễn Phí. Tầng 4-5-6, Tòa nhà Capital Place, số 29 đường Liễu Giai, Phường Ngọc Khánh, Quận Ba Đình, Thành phố Hà Nội Các bước tiến hành Hậu Cung Như Ý Truyện - Tập 32 | Phim Cổ Trang Trung Quốc Hay Nhất 2018. Diễn viên: Châu Tấn, Trương Quân Ninh, Đổng Khiết, Hoắc Kiến Hoa.. Hậu cung Như Ý truyện là phần tiếp theo của bộ phim nổi tiếng Hậu cung Chân Hoàn truyện, cũng được chuyển thể Hà Tần Hợp Lý. Mr Đà Điểu Của Tôi. Tất cả các truyện trên site đều được độc giả sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau, chúng tôi không chịu bất cứ trách nhiệm nào về vấn đề bản quyền tác giả. cash. Cùng đọc truyện Hà Tần Hợp Lý của tác giả Hàm Yên tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại đô thị tình duyên, nam chính tàn tật,…Số chương 99 chươngNguồn convert WattpadEdit Diệu HuyềnNhân vật chính Tần Lý, Hà Đường. Phối hợp diễn Tần Miễn, Tề Phi Phi, Vương Vũ Lâm. Giấc mơ của bạn là gì? *Hà Đường “ Tôi nghĩ muốn tìm một người chồng tốt, có một căn nhà nhỏ, có một đứa con sống an an ổn ổn cả đời”Vương Vũ Lâm “ Tôi nghĩ muốn có một sự nghiệp thật thành công, trở nên nổi bật, cho dù thành công đó phải dùng thủ đoạn để đoạt được. tôi muốn làm cho những người từng coi thường mẹ và tôi họ phải hối hận, trả lại cho họ gấp bội”Sử Mộng Nghiên “ Tôi chưa bao giờ đặt kì vọng vào giấc mơ, tất cả cũng chỉ là hư vô. Cuộc sống trước mắt chính là hiện tại, luôn tin vào chính mình, vĩnh viễn biết mình muốn nhất là cái gì” Tần Miễn “ Tôi muốn ngày nào cũng ngủ thật ngon, mỗi ngày đều có thể đi câu cá, phơi nắng, ngồi ở bên bờ sông cả ngày, cho dù không câu được cá cũng không sao”Tề Phi Phi “ Tôi nghĩ muốn nói thật nhiều chuyện với Tần Miễn, anh ấy không phải mỗi lần thấy tôi đều trốn tránh” Tần Lý “ Tôi nghĩ muốn được đi đường”* Chỗ này ta cũng không biết dịch sao nữa. Trong bảng convert thì là chữ “ngươi” nhưng mà Diệu Huyền thấy chữ ngươi thì giống truyện xuyên không với cổ đại quá, mà truyện này là truyện hiện đại nên Diệu Huyền dịch thành “bạn” luôn. Có ai biết xưng hô sao cho chính xác nhất không? Giúp ta này tuy chậm nóng nhưng một khi đã nóng thì khó dứt ra và ta là một minh chứng mê quá mới edit, có ngược lẫn thịt, nhưng may là kết cục HE. Nên mọi người cứ yên tâm mà nhảy hố. Ta sẽ không drop nên mọi người cứ yên tâm. À quên, truyện này có vài ngoại truyện, ta quên đếm là nhiêu ngoại truyện rồi nên mọi người chứ chờ chính văn xong ta sẽ đăng ngoại truyện. Đoạn đường tiếp theo, tay Tần Lý và Hà Đường vẫn luôn nắm lấy ngẫu nhiên quay đầu nhìn gò má cô gái bên cạnh. Cô cúi đầu, đôi môi có chút cong lên, lông mi thật dài cong vút, những lúc tâm tình bối rối hai má cô thoáng chốc sẽ đỏ bừng là người con gái dễ mặt đỏ nhất mà anh từng gặp không nói gì quay đầu lại, khóe miệng mỉm cười, nghĩ thầm, vẫn còn nhiều thời xe chạy đến nhà Hà Đường đã là giờ cơm chiều. Về chuyện Tần Lý có nên vào nhà hay không, Hà Đường không cùng ý kiến với Lý cảm thấy buổi sáng huyên náo nên chưa nói được rõ ràng, mọi người qua loa rồi tan này hẳn là bố mẹ Hà Đường cùng Hà Hải đã bình tĩnh lại, anh phải nên quay lại nói chuyện lần Đường thì cảm thấy anh không cần lại ra mặt. Trước mắt, đối với quan hệ của hai người, trong lòng cô vẫn còn có chút do dự không yên, nếu Tống Nguyệt Nga lại đề cập đến chuyện muốn Tần Lý cưới cô, chắc Hà Đường sẽ xấu hổ đến độn thổ cũng không phải là hoàn toàn không tin tưởng thuyết phục được mẹ của mình, dù sao cũng ở chung mười mấy năm, Hà Đường ít nhiều cũng có thể biết được tính tình của Tống Nguyệt nói với Tần Lý "Anh quay lại khách sạn chờ em trước đi, em sẽ nói rõ ràng với bố mẹ, sau đó thu thập đồ đạc rồi tới tìm anh, chúng ta trở về D thị.""Mẹ em thật sự sẽ không làm khó em chứ?" Tần Lý Đường kiên định lắc đầu "Sẽ không đâu."Tần Lý trầm ngâm trong chốc lát, rốt cuộc gật đầu "Được, vậy em vào nhà đi, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh, anh lập tức tới ngay.""Vâng." Hà Đường đáp lại, nở nụ cười với má cô gái trẻ trắng hồng mịn màng, một đôi mắt to trong trẻo, lúc cười đặc biệt đáng yêu. Tần Lý không khỏi ngẩn người, đưa tay trái đến trên má cô, đầu ngón tay khẽ chạm vào những sợi tóc rũ trên má, nhẹ nhàng vén ra sau tai của Đường đỏ mặt nhìn anh, động cũng không dám mặt Tần Lý càng ngày càng nhu, rốt cuộc anh nói "Được rồi, em đi đi, đi nhanh về nhanh."Hà Đường thản nhiên cười, xoay người xuống khi nhìn cô đi vào cửa, Tần Lý ngồi trên xe một lát, vẫn chưa nói lái xe Hữu Kiệt và Quan Kính cũng không dám hỏi anh, hai người giống như đầu gỗ ngồi ở phía nhiên, Tần Lý ung dung mở miệng "Này, hai người đó nha, đừng ở đó mà giả bộ. Chẳng lẽ không cảm thấy có cái gì khang khác sao?"Quan Kính vẫn là không dám nói lời nào, ngược lại Mã Hữu Kiệt đánh bạo hỏi "A, Tần tổng, khác là có cái gì khác vậy? Tôi cũng không có phát hiện nha."Tần Lý tâm tình vui vẻ nở nụ cười, ngón tay gõ gõ tay vịn ghế ngồi, hỏi ngược lại "Ủa? Không phát hiện gì sao?"Đến đây, Quan Kính cùng Mã Hữu Kiệt rốt cuộc không nhịn được nữa, liếc mắt nhìn nhau rồi cùng nở nụ Lý lắc đầu, không nói giỡn với họ nữa, anh đưa tay day day mi tâm, bình tĩnh nói "Được rồi, lái xe đi."******Lúc Hà Đường vào nhà, Tống Nguyệt Nga đang chuẩn bị cơm tối, Hà Hải xem tivi, thấy Hà Đường họ cũng không có nhiều phản ứng Đường yên lặng lên lầu, thấy cửa phòng ngủ của bố mẹ mở, cô thò đầu vào trong thăm dò, phát hiện bố đang ở trên sân thượng tưới Đường đi vào rồi gọi ông "Bố."Hà Khánh Quốc quay đầu, thấy con gái, trên mặt lộ ra một chút tươi cười."Tiểu Đường, con lại đây." Ông đưa tay vẫy cô, "Con tới nhìn xem, những cây hoa này có phải đều đã lớn rất nhiều hay không."Hà Đường đi đến bên cạnh bố, thấy Hà Khánh Quốc đang tưới nước mấy bồn hải thật, cô không nhớ rõ lúc rời đi, bộ dạng những cây hoa này cao bao nhiêu, nhưng bây giờ xem ra, mỗi bồn hải đường đều rất cao, rất có sinh khí, hiển nhiên là Hà Khánh Quốc chăm sóc bọn chúng rất chậm rãi nói "Mỗi lần nhìn đến những bồn hoa này là lại nghĩ đến con. Nghĩ đến con gái của bố, một thân một mình ở bên ngoài, cũng không biết là có sống tốt hay không."Mới nói một câu này, hốc mắt Hà Khánh Quốc liền ươn ướt, ông đưa bàn tay thô ráp lau nước mắt, nức nở nói, "Tiểu Đường, bố thật xin lỗi con."Hà Đường đứng bên cạnh Hà Khánh Quốc, nhất thời không biết nên nói gì. Cô cũng không phải là người tính tình lạnh nhạt, nhưng là sống trong một gia đình như vậy, mỗi ngày đối mặt với mẹ và anh hai như vậy, cô đã học được cách khống chế cảm xúc của của cô đặt trên vai bố, nhẹ giọng nói "Bố, đừng nói như vậy."Hà Khánh Quốc dần dần tỉnh táo lại, nói "Tiểu Đường, chiều nay bố và mẹ con đã nói chuyện với nhau. Bố mẹ muốn con gả cho chàng trai họ Tần kia, thật cũng là ủy khuất cho con. Tình huống hiện nay con cũng biết đấy, người kia cho chúng ta 20 vạn, mẹ con nhận thì sẽ không có khả năng trả lại, số tiền đó là để Tiểu Hải trị bệnh, chắc cũng đủ cho một thời gian, cho nên bố khuyên mẹ con, kêu bà ấy trước không cần náo loạn. Còn con, tối nay sửa soạn thu dọn rồi ngày mai trở về D thị đi, ở lại đây để chậm trễ công việc thì không tốt."Hà Đường giật mình một lát, không tiêu hóa được tin tức này, hỏi "Mẹ chịu để cho con đi rồi ạ?" D!đ~L_Q Đ Hà Khánh Quốc gật đầu "Cậu thanh niên họ Tần kia tuy rằng thân thể tê liệt nhưng cũng là từng trải việc đời. Bố đã nhìn ra, bất luận mẹ con có nháo như thế nào, cậu ta cũng không hứa hẹn với chúng ta bất cứ điều gì. Thật ra mẹ con đã thấy hối hận vì xé mất chứng từ mà cậu ta đã ký tên, bà ấy là người như thế nào con cũng biết rồi, không suy nghĩ chín chắn, cho nên hiện tại bà ấy hy vọng con có thể tiếp tục mối quan hệ tốt với cậu Tần kia, dù sao... con biết mà, cậu ta... điều kiện kinh tế không tệ, sau này...Tiểu Hải còn phải trị bệnh, bây giờ chúng ta cũng không thể nào vay mượn xung quanh nữa, quen biết một người như vậy... vẫn là tốt nhất."Càng nói Hà Khánh Quốc càng ấp a ấp úng, Hà Đường lại hiểu rõ ý tứ của trắng ra là, vẫn là muốn cô đồng ý gả cho Tần tình Hà Đường phức tạp, buồn bực không lên Khánh Quốc vỗ vỗ vai cô, nói "Tiểu Đường, con thông cảm cho mẹ con, nếu Tiểu Hải có mệnh hệ gì, bà ấy thật sự sống không nổi nữa." Nghe những lời như vậy, Hà Đường đã muốn chết lặng, cô gật đầu nói "Con biết rồi ạ."******Hà Đường không ăn cơm chiều, cô thu dọn hành lý của mình, chào bố rồi rời khỏi đầu đến cuối, Tống Nguyệt Nga không hề nói với cô một lời nào, ánh mắt Hà Hải nhìn cô cũng thập phần cổ quái, Hà Đường cũng không để ý, dường như chỉ muốn một mạch chạy tới khách biết vì sao, lúc này đây cô vô cùng muốn gặp Tần đại sảnh khách sạn, Hà Đường gọi điện thoại cho Tần Lý, không lâu sau, ba người Tần Lý liền mang theo hành lý xuống thấy Hà Đường, anh quan tâm hỏi "Bố mẹ em có làm khó dễ em hay không?" Hà Đường dùng sức lắc đầu "Không có."Tần Lý thấy sắc mặt cô như thường nên có chút yên tâm, bốn người ăn bữa tối tại nhà hàng khách sạnh, sau đó chuẩn bị xuất phát trở về D đường về, đối với Tần Lý cùng Hà Đường mà nói, tâm tình cả hai đều hoàn toàn bất đầu, hai người còn có chút rụt rè, nhàn nhạt nói chuyện, mỗi khi ngẫu nhiên tầm mắt giao nhau, Tần Lý luôn thản nhiên nhìn chăm chú vào Hà Đường, còn Hà Đường thì lại bất an vội vàng quay đầu sự khẩn trương và ngượng ngùng của cô cũng không duy trì được lâu, theo bóng đêm càng ngày càng nặng, không khí trong xe dần dần thả lỏng người đều mệt mỏi.~~~~~~~~D~i~ệ~u ~~~H~u~y~ề~n~~~~~~~Sau khi lái được bốn tiếng, Mã Hữu Kiệt đổi cho Quan Kính, anh ta ngồi ở ghế lái phụ nghiêng đầu này đã là 12 giờ rưỡi rạng Lý cảm thấy mệt mỏi, anh uống một ngụm trà để nâng cao tinh thần, nhưng vẫn không ngăn được cơn buồn ngủ ập đến, nhìn qua Hà Đường bên cạnh, cũng đang ôm cánh tay dựa vào ghế mà dù trong xe có mở sưởi, Tần Lý vẫn sợ cô sẽ bị lạnh, liền lấy ra chăn đến lên người Đường giật mình tỉnh lại, thấy Tần Lý đang nhìn mình, trong mắt nổi tia máu nhợt nhạt, đáy mắt còn có hai quầng thâm, không khỏi có chút lo đem chăn trả lại cho anh, nói "Anh đắp đi, em không lạnh. Bộ dạng anh thoạt nhìn mệt chết đi, có phải mệt lắm không?"Tần Lý nhìn cô trong chốc lát, đột nhiên nhấn nút nâng tấm cách ly lên, âm thanh máy móc đánh thức Mã Hữu Kiệt, anh ta quay lại nhìn hàng ghế sau đã phong bế cách âm, thực tai nhịn không được, hưng phấn tán gẫu với Quan Kính."Anh Kính, vừa rồi anh có nhìn thấy không, lão đại với cô ấy nắm tay nhau đó."Quan Kính lái xe, thản nhiên nói "Nắm tay thì nắm tay thôi, cậu ấy cũng 27 rồi, cũng không phải là đứa trẻ nữa, tìm bạn gái thì cũng là bình thường a.""Em lại cảm thấy cao hứng vì anh ấy đấy!" Mã Hữu Kiệt thật sự mừng như điên, "Em thật không nhìn ra là lão đại lại thích mẫu người như vậy a. Chẳng trách nào anh ấy thờ ơ với những đại mỹ nữ siêu cấp, thì ra là thích cô gái ôn nhu thanh thuần dễ thẹn thùng."Quan Kính cười nói "Cậu cũng đừng xen vào việc của người khác, lo mà ngủ đi, nếu không ngủ được thì lái xe tiếp đi, để tôi ngủ."Mã Hữu Kiệt vội vàng ngậm ghế ngồi phía trái Tần Lý mở tấm chăn lông ra, lại một lần khoác lên người Hà Đường, không để cô từ đó tay trái anh chống ghế ngồi, nhích người sang bên phía Hà Đường một chút, lấy cằm điểm điểm vai trái của mình, nói “Cho em mượn vai anh gối đầu đó”Hà Đường "…"Tần Lý đợi trong chốc lát, không thấy Hà Đường có phản ứng gì, anh liền tìm một tư thế thoải mái dựa vào, đối Hà Đường nói "Đừng suy nghĩ nhiều, mau ngủ đi, còn mấy tiếng nữa mới đến D thị."Hà Đường thẫn thờ một lát, rốt cuộc lấy lại bình tĩnh, cũng ngả người dựa vào ghế ngồi. Cô bất chợt ngước mắt lên, phát hiện Tần Lý nghiêng đầu, khuôn mặt cách cô rất mặt anh mặc dù mỏi mệt, nhưng ý cười trong mắt vẫn rõ ràng như đó, tay trái anh lặng lẽ đưa qua, lại một lần nắm tay phải Hà Đường. Vì hai người ở trong một không gian tương đối riêng tư, Hà Đường không còn khẩn trương như lúc chiều chí, bàn tay nhỏ bé cô nằm gọn trong lòng bàn tay anh, ngón tay còn nhẹ nhàng vòng quanh ngón tay của ngón tay thon dài ấm áp, làn da mịn màng, các đốt ngón tay rõ ràng, móng tay cắt gọn sạch sẽ...D ! i / ễ , n – đ ~ à n L ! ê Q /u ý Đ,ô~nTrong lòng dâng lên một loại cảm giác kỳ dị, Hà Đường cảm thấy mình mặt đỏ tim đập rộn, trong lúc nhất thời ngay cả hô hấp đều có chút khó là lần đầu tiên trong cuộc đời cô, cùng một chàng trai trẻ tiếp xúc thân mật như Đường dường như khó có thể ứng đối loại cảm xúc này, bối rối muốn chạy trốn, nhưng vừa ngước mắt chạm được ánh mắt ôn nhu của Tần Lý, cô lại cảm thấy tâm tình tán loạn dần dần bình tĩnh cảm giác này thật quá tệ rất cổ Lý tò mò nhìn vẻ mặt cô gái này không ngừng biến hóa, điểm duy nhất thay đổi nhiều nhất chính là sắc mặt của cô. Gương mặt tròn tròn đó mặt ửng hồng đến chết người, cũng không biết trong lòng cô suy nghĩ điều gì. Tần Lý quyết định trấn an cô một nắm chặt tay Hà Đường, nói "Anh nghe bố mẹ em gọi em là Tiểu Đường.""Vâng.""Vậy dì của em gọi em là gì?"Hà Đường suy nghĩ một chút, đáp "Cũng gọi là Tiểu Đường, nhưng có đôi khi dì cũng gọi em là Đường Đường." tang’ – hải đường"Đường Đường, Đường Đường." Tần Lý nhắm mắt lại lẩm bẩm mấy lần rồi mở to mắt nói, "Vậy anh cũng gọi em là Đường Đường, nhưng không phải tên Đường của em."Hà Đường không hiểu “Vậy chứ là Đường nào?” "Đường của mật đường." đồng âm tang’ nhưng khác nghĩa với hoa hải đường đường, đường mà A Lý gọi là đường của chất ngọtÂm thanhcủa anh giữa đêm khuya có vẻ gợi cảm lại mị hoặc, lại bởi vì mệt mỏi mà hơi khàn khàn, càng lộ vẻ tình tứ dồi nhẹ giọng bên tai cô "Đường Đường, là nhũ danh *dành cho em, nhớ kỹ, không được nói cho người khác nghe."* Nhũ danh tên gọi thân mậtTrái tim Hà Đường bỗng nhảy ra khỏi lòng lại cười rộ lên, lông mi dài bỗng lay động, anh nói "Còn nữa, sau này gọi anh là A Lý.""..."******Hà Đường không biết mình thiếp ngủ từ lúc cô biết rõ,lúc cô tỉnh lại cô đang gối đầu trên vai của và Tần Lý dựa sát vào nhau, tấm chăn lớn kia đắp trên hai người, tay của họ vẫn gắt gao nắm lấy nhau như mắt Hà Đường có chút mỏi nhừ, dụi dụi mắt rồi quay đầu nhìn bên ngoài cửa trời dần dần sáng, cột mốc trên đường cao tốc từng cái từng cái nhanh chóng lui lại phía sau. Cô có chút mê man, không biết mình đang ở đâu, đột nhiên nghe được có người nói bên tai cô " Đường Đường, tỉnh dậy đi, chúng ta về đến D thị rồi." Truyện Hà Tần Hợp Lý Trọn Bộ được TruyenFull cập nhật mới nhất ngày 13/06/2023 . Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện Hà Tần Hợp Lý một cách nhanh nhất. Theo dõi để xem được nhiều truyện mới nhất . Bài viết có thể bạn thích Thông tin Truyện Hà Tần Hợp Lý 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Hà Tần Hợp Lý Trọn Bộ 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 13/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – Truyện Full Thể loại Ngôn Tình, Sắc, Ngược Trong cuộc sống, mỗi người đều có những ước mơ cho riêng mình. Có người mong muốn có một cuộc sống bình yên, mỗi ngày có thể đi câu cá, ngắm sông. Có người lại mong muốn có một sự nghiệp thành công, trở nên nổi bật dù có phải dùng thủ đoạn gì để đạt được. Đối với Hà Đường, cô chỉ có ước muốn như bao người con gái khác đó là tìm một người chồng tốt, có một căn nhà nhỏ, có một đứa con sống an ổn cả đời. Còn đối với Tần Lý mà nói, anh chỉ cần có một đôi chân lành lặn, anh chỉ muốn được đi trên đường bằng chính đôi chân của mình. Phải ngồi trên xe lăn là một mặc cảm rất lớn đối với anh, người con gái năm xưa anh yêu rời bỏ anh cũng chính là vì anh không lành lặn. Từ đó, anh sống khép mình, luôn mặc cảm, không muốn lấy vợ vì sợ sẽ khiến người ta phải khổ vì có một người chồng què. Mẹ anh luôn an ủi anh, cho rằng nếu gặp được người thật lòng yêu anh, họ sẽ không ngại khó khăn mà ở bên chăm sóc cho anh. Cho đến một ngày, anh gặp Hà Đường, một cô gái đáng yêu, dịu dàng khiến trái tim anh rung động. Từ lúc yêu cô, anh không ngần ngại về bản thân khiếm khuyết của mình, anh ngỏ lời muốn kết hôn cùng cô. Hà Đường từ lúc tiếp xúc cùng anh, anh luôn luôn quan tâm chăm sóc cho cô khiến cô cảm động, dần dần cô có tình cảm với anh. Cô đồng ý kết hôn cùng anh, cùng anh về chung một mái nhà mà chăm sóc cho anh, cả một đời bên cạnh anh không rời… Giữa họ nhất định sẽ có một cái kết thật hạnh phúc. Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Tần Lý bị ép kết hôn Chương 4 Vương quản lí, sớm Chương 5 Hi! Tiểu hòa thượng Chương 6 Anh cùng Tần đổng là họ hàng? Chương 7 Chương 8 Trung học Thành Nam Chương 9 Hà Đường, lên xe! Chương 10 Tôi muốn đi dạo chợ đêm Chương 11 Ông chủ và bà chủ Chương 12 Thất vọng & mất khống chế Chương 13 Phàm nhân hiên Chương 14 Tề phi phi Chương 15 Giả trư ăn thịt cọp Chương 16 Được làm vua thua làm giặc, dựa vào bản lĩnh của mình Chương 17 Hoan nghênh đi vào vương quốc Tần Lý Chương 18 Cô không vui Chương 19 Những hạnh phúc nho nhỏ Chương 20 Soái ca, em đã gặp qua anh Chương 21 Anh nói, anh có thể dạy em Chương 22 Hà mẹ, cậu đang yêu qua mạng? Chương 23 Hải đường bốn mùa Chương 24 Anh nghĩ muốn đi đường Chương 25 Bí mật Chương 26 Anh chọn Hà Đường Chương 27 Giáng Sinh không vui vẻ Chương 28 Anh tôn trọng lựa chọn của em Chương 29 Hà hải Chương 30 Cậu phải chịu trách nhiệm Chương 31 Mặc kệ có xảy ra chuyện gì, đã có anh Chương 32 Hắn sống không lâu Chương 33 Hà Đường, em có nguyện ý không? Chương 34 Cầu túi nhân duyên Chương 35 Đường Đường – tên dành cho riêng em Chương 36 Chẳng lẽ ôn nhu đáng yêu đó đều là giả sao? Chương 37 Thư giãn Chương 38 Hình như… mình cùng Tần Lý đang hẹn hò Chương 39 Em có sợ không? Chương 40 Có đôi khi ông trời chính là không công bằng Chương 41 Em đang ghen sao? Chương 42 Khả Khả, giúp anh hỏi Đường Đường một chút, anh có thể hôn cô ấy không? Chương 43 Chẳng lẽ…là nụ hôn đầu? Chương 44 Vương Vũ Lâm đã cứu mạng em đó Chương 45 Thịt bò Kobe vs. Đậu hủ thối Chương 46 Anh có thể thực hiện nghĩa vụ của một người chồng Chương 47 Nếu có ngày bệnh của anh cực kì nghiêm trọng, anh hi vọng em sẽ không bỏ rơi anh Chương 48 Đường đường, chúng ta kết hôn đi Chương 49 Ước mơ về một mái nhà Chương 50 Tối nay… em muốn ngủ ở đây Tổng hợp Chương Truyện Hà Tần Hợp Lý “update 13/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Thể loại đô thị tình duyên, nam chính tàn tật,…Số chương 99 chươngNguồn convert WattpadEdit Diệu HuyềnNhân vật chính Tần Lý, Hà Đường. Phối hợp diễn Tần Miễn, Tề Phi Phi, Vương Vũ Lâm. Giấc mơ của bạn là gì? *Hà Đường “ Tôi nghĩ muốn tìm một người chồng tốt, có một căn nhà nhỏ, có một đứa con sống an an ổn ổn cả đời”Vương Vũ Lâm “ Tôi nghĩ muốn có một sự nghiệp thật thành công, trở nên nổi bật, cho dù thành công đó phải dùng thủ đoạn để đoạt được. tôi muốn làm cho những người từng coi thường mẹ và tôi họ phải hối hận, trả lại cho họ gấp bội”Sử Mộng Nghiên “ Tôi chưa bao giờ đặt kì vọng vào giấc mơ, tất cả cũng chỉ là hư vô. Cuộc sống trước mắt chính là hiện tại, luôn tin vào chính mình, vĩnh viễn biết mình muốn nhất là cái gì” Tần Miễn “ Tôi muốn ngày nào cũng ngủ thật ngon, mỗi ngày đều có thể đi câu cá, phơi nắng, ngồi ở bên bờ sông cả ngày, cho dù không câu được cá cũng không sao”Tề Phi Phi “ Tôi nghĩ muốn nói thật nhiều chuyện với Tần Miễn, anh ấy không phải mỗi lần thấy tôi đều trốn tránh” Tần Lý “ Tôi nghĩ muốn được đi đường”* Chỗ này ta cũng không biết dịch sao nữa. Trong bảng convert thì là chữ “ngươi” nhưng mà Diệu Huyền thấy chữ ngươi thì giống truyện xuyên không với cổ đại quá, mà truyện này là truyện hiện đại nên Diệu Huyền dịch thành “bạn” luôn. Có ai biết xưng hô sao cho chính xác nhất không? Giúp ta này tuy chậm nóng nhưng một khi đã nóng thì khó dứt ra và ta là một minh chứng mê quá mới edit, có ngược lẫn thịt, nhưng may là kết cục HE. Nên mọi người cứ yên tâm mà nhảy hố. Ta sẽ không drop nên mọi người cứ yên tâm. À quên, truyện này có vài ngoại truyện, ta quên đếm là nhiêu ngoại truyện rồi nên mọi người chứ chờ chính văn xong ta sẽ đăng ngoại truyện. Chương 100 ~ Edit Sen Kể từ ngày đó, Hà Đường đem tất cả những chuyện khác ném ra sau ót, cô ở lại bên cạnh Tần Lý, phối hợp với bác sĩ và y tá, cô bắt đầu hành trình làm hộ lý thân cận của Tần Lý. Hà Đường gặp Lý Khải Văn, biết anh là bác sĩ mổ chính của Tần Lý, hơn nữa còn là chồng cũ của Sử Mộng Nghiên. Dưới sự phiên dịch của Sử Mộng Nghiên, Lý Khải Văn đem toàn bộ sự việc cũng như kết quả ngoài ý muốn của cuộc phẫu thuật nói cho Hà Đường nghe. Hà Đường nghe rất nhiều thuật ngữ chuyên nghành, cái hiểu cái không, nhưng vẫn nắm được đại ý, chính là trong lúc phẫu thuật Tần Lý đột nhiên bị xuất huyết não, trong lúc nhất thời nhịp tim và huyết áp đều tuột giảm chóng mặt, Lý Khải Văn điên cuồng cứu chữa cho anh cả một đêm, khó khăn lắm mới nhặt được cái mạng về. Hà Đường cũng không trách Lý Khải Văn, sự thật chứng minh đó không phải lỗi trong sự cố y học, do bản thân Tần Lý không thể trụ vững, công tác cứu chữa của Lý Khải Văn cũng đều thích đáng, chẳng ai có thể lường trước được trong lúc phẫu thuật lại xuất hiện vỡ mạch máu diện rộng như vậy. Sau khi mọi chuyện phát sinh, Lý Khải Văn cảm thấy vô cùng tự trách, Hà Đường và gia đình Tần Lý đều có chung thái độ, họ cảm thấy không nên truy cứu chuyện đã qua. Hiện tại, điều mọi người quan tâm nhất chính là Tần Lý liệu có thể tốt lên hay không. Ai cũng biết một người rơi vào trạng thái sống thực vật là thế nào, tình trạng hiện giờ của Tần Lý đều trùng khớp với miêu tả về người sống thực vật, nhưng mà, không có người nào buông bỏ hy vọng với anh. Mặc dù với loại bệnh này, tuyệt đại đa số đều là vô phương cứu chữa, nhưng ai có thể chắc kì tích sẽ không xuất hiện trên người Tần Lý chứ? Cứ như vậy Hà Đường ở lại Los Angeles, mỗi ngày đều thức dậy từ sớm chiếu cố Tần Lý. Biểu hiện của cô vẫn như cũ trấn định, trấn định đến nỗi làm người ta có chút sợ. Cô khiêm tốn lại chăm chỉ học tập các hộ lý và y tá ở đây về phương pháp chăm sóc người hôn mê sâu, sau đó cẩn thận quan sát các bước họ làm, đem những điểm quan trọng ghi lại vào laptop, tới phiên cô chăm sóc Tần Lý cũng cảm thấy phấn khích hơn nhiều. Mặc dù lúc vừa bắt đầu, cô còn chưa quen, có chỗ còn mắc lỗi, nhưng theo thời gian cô dần dần thành thục hơn, thủ pháp so với hộ lý chuyên nghiệp không hề kém cạnh, ngược lại còn kiên nhẫn, tỉ mỉ hơn cả bọn họ. Các hộ lý ở Mỹ tuy rằng chuyên nghiệp, làm việc tận lực, nhưng đối với bọn họ, chăm sóc cho Tần Lý chẳng qua chỉ là một phần trong công việc, hơn nữa văn hóa Đông Tây có khác biệt rất lớn, có một số việc cũng không thể nói được ai đúng ai sai, thời gian dài sau này, Diệp Huệ Cầm có chút bất mãn, thậm chí có một lần còn xảy ra tranh chấp với người hộ lý da màu vì chuyện lau người cho Tần Lý. Lúc này đã được hai tháng kể từ khi Tần Lý phẫu thuật, đã sớm bước vào mùa xuân. Tần Lý cũng không có dấu hiệu khá hơn, Diệp Huệ Cầm đã hỏi qua Lý Khải Văn, biết được tình huống của Tần Lý cho dù ở lại Mỹ cũng chỉ có thể mỗi ngày theo dõi máy dưỡng khí, làm một chút xoa bóp tay chân, hoạt động cơ, không có máy móc hay công nghệ nào có thể thúc đẩy anh hồi phục, bà liền có ý định muốn đưa Tần Lý trở về nước. Tần Miễn ngay từ đầu tháng ba đã trở về thành phố D, mặc dù anh rất lo lắng lo Tần Lý, nhưng một tập đoàn lớn như Trung Cần cần có người cầm lái, năm mới chỉ vừa bắt đầu, mấy trăm người đang chờ lệnh của anh, Tần Miễn chỉ đành xốc lại tinh thần trở lại đúng cương vị. Nghe Diệp Huệ Cầm nói muốn đưa Tần Lý về nước, Tần Miễn không yên tâm, cuối tháng tư lại sắp xếp bay một chuyến qua Mỹ, suy nghĩ giúp ba mẹ lo một vài thủ tục pháp lý. Sau khi xuống máy bay, anh trước tiên là đến bệnh viện, đi thăm Tần Lý đã hai tháng không gặp. Lúc Tần Miễn chạy tới phòng bệnh, trên giường bệnh trống không, Tần Miễn hỏi hộ sĩ, mới biết Tần Lý được Hà Đường đưa xuống lầu dưới phơi nắng. Tần Miễn lập tức đi đến vườn hoa, cách thật xa anh liền nhìn thấy Tần Lý và Hà Đường. Trời xanh mây trắng, gió xuân bên người, bọn họ ngồi bên cạnh một bồn hoa nhỏ, sau lưng là bụi cây xanh miết tươi tốt, Tần Lý vẫn yên lặng nằm trên xe lăn nằm, đầu đội mũ len màu lam nhạt, trên người đắp tấm chăn. Hà Đường ngồi nghỉ ngơi bên cạnh anh, thỉnh thoảng nhìn ngắm đám trẻ con đang chơi đùa, thỉnh thoảng sẽ giúp Tần Lý sửa lại chăn, cổ tay lay động, miệng của cô cũng mơ hồ mấp máy, dường như đang trò chuyện cùng Tần Lý. Tần Miễn hít sâu một hơi, từ từ đi về phía bọn họ. Mặt trời sau giờ ngọ trở nên ấm áp khiến người ta có chút buồn ngủ, Hà Đường nghe được tiếng bước chân liền xoay đầu lại, phát hiện đó là Tần Miễn, cô khẽ mỉm cười nói “A Miễn, cậu đến rồi.” Hai tháng không gặp, cô gầy đi một vòng, bất quá thần sắc không tệ lắm. Tần Miễn nhìn Hà Đường gật đầu, lại cúi đầu nhìn Tần Lý, anh ấy vẫn ngủ say hệt như lúc anh rời đi, mặt mũi anh gầy gò, đôi môi hé mở, đầu nghiêng sang một bên, nước da nhợt nhạt. Tần Miễn ngồi xổm trước mặt anh, cầm lấy cổ tay anh đặt trên chăn, gọi “A Lý.” Điều khiến anh không ngờ tới chính là, Tần Lý đột nhiên mở mắt, Tần Miễn vừa mừng vừa sợ, nhưng khi nhìn kĩ mới phát hiện, ánh mắt Tần Lý không có tiêu cự, chẳng qua chỉ yên lặng nhìn, không biết là nhìn hướng nào, trong mắt Tần Miễn vốn dĩ tràn đầy vui vẻ, vừa nãy đã sớm biến mất không chút dấu vết. Hà Đường vẫn nhìn hai anh em họ, thấy Tần Miễn kinh ngạc như vậy, cô cười nói “Lúc cậu đi, anh ấy vẫn chưa tỉnh đúng không?” Tần Miễn nhìn về phía cô, gật đầu một cái. “Đầu tháng này, anh ấy bắt đầu mở mắt.” Khóe miệng Hà Đường tràn ra nụ cười, cô vỗ một cái, đột nhiên nói, “À, cho cậu một bất ngờ.” Tần Miễn nghi ngờ lại có mong đợi nhìn cô, chỉ thấy Hà Đường đi tới bên phải Tần Lý, ghé sát vào mặt anh, nhẹ giọng gọi “A Lý.” Tần Lý bất động. Hà Đường lại gọi, “A Lý, A Lý…” Tần Miễn vẫn cau mày đứng trước mặt Tần Lý, nghe Hà Đường hết lần này đến lần khác gọi tên Tần Lý, ước chừng gọi hơn mười mấy lần, anh trai anh vẫn không có phản ứng. Tần Miễn có chút mất kiên nhẫn, vừa định há miệng hỏi Hà Đường, lại thấy Hà Đường dùng ánh mắt ra hiệu với anh, ngón trỏ đặt trước môi bảo anh đừng nóng vội, sau đó cô lại dịu dàng gọi tên Tần Lý. Cũng không biết qua bao lâu, Tần Lý vẫn như cũ không có động tĩnh gì, Tần Miễn lại thất vọng muốn bảo Hà Đường dừng lại, đúng lúc này, ánh mắt Hà Đường sáng lên, cô ngoắc ngoắc tay với Tần Miễn, ý bảo anh nhìn vào mắt Tần Lý. Đôi mắt kia vốn dĩ đang ngây dại nhìn chằm chằm về phía trước, thần sắc ảm đạm, đột nhiên chậm rãi chuyển mình, hơn nữa còn là di chuyển về phía bên phải nơi Hà Đường đang đứng. Hà Đường tiếp tục bám riết không tha gọi anh, “A Lý, A Lý, em là Đường Đường, A Lý, em ở bên này…” Tần Miễn kinh ngạc nhìn thấy tròng mắt của Tần Lý chậm rãi chuyển qua bên phải, nhưng chỉ trong tích tắc, anh lại trở về tình trạng như ban đầu. Hà Đường vẫn là thỏa mãn thở phào nhẹ nhõm, giọng nói của cô trở nên vui vẻ nói với Tần Miễn, ” A Miễn, cậu cũng nhìn thấy đúng không?” Tần Miễn nhìn chằm chằm cô một lúc, gật đầu, Hà Đường vui vẻ cầm lấy tay phải của Tần Lý, cười nói “A Lý vẫn luôn cố gắng, tôi cảm thấy anh ấy đang tiến bộ mỗi ngày.” Tần Miễn ngây ngốc nhìn cô, nửa ngày cũng không biết nói gì. Anh biết, trước kia Tần Lý cũng có một chút phản ứng lâm sàng. Sau khi kiểm tra, Lý Khải Văn đã nói qua, đây có thể là phản ứng tự nhiên của cơ thể bệnh nhân đối với ánh sáng hoặc âm thanh, tỷ như quay đầu, mở mắt, đảo tròng mắt, há miệng, vân vân, nhưng đối với Hà Đường thì đây lại giống như món quà ông trời ban tặng. Tần Miễn cùng Hà Đường ngồi song song trên băng ghế, phụng bồi Tần Lý phơi nắng. Hà Đường nói với Tần Miễn những chuyện trong hai tháng qua, giọng nói của cô bình thản, vừa nói vừa nghiêng đầu liếc mắt nhìn xem Tần Lý. “Vợ chồng bác hai, Tư Viễn và Tư Viêm tháng trước đã đến thăm A Lý, bọn họ ở lại hai tuần mới quay về.” “Gia đình bác ba cũng muốn tới nhưng mẹ nói bọn họ đừng tới, nói chúng ta cũng sắp sửa quay về rồi, đừng lãng phí vé máy bay.” “Gần đây tiêu hóa của A Lý không được tốt, thường bị đau bụng, tôi nghĩ nên nói với hộ lý lúc truyền thức ăn qua đường mũi đừng truyền thức ăn quá dầu mỡ, dạ dày anh ấy không lúc, trước kia cũng chỉ ăn đồ ăn nhẹ.” “Có mấy lần, truyền thức ăn qua đường mũi, anh ấy bị sặc, mặc dù hộ lý nói điều này rất bình thường nhưng trong lòng tôi biết anh ấy khẳng định rất khó chịu, chẳng qua là không thể nói được.” “Hộ lý ở nơi này khí lực rất lớn, có một lần bọn họ giúp A Lý thay quần áo, lúc không chú ý làm trầy tay phải của anh ấy, cậu cũng biết da của A Lý vốn rất nhạy cảm mà, tôi nhìn mà đau lòng muốn chết, cho nên rất tán thành chủ ý của mẹ, đưa anh ấy trở về nước.” … Hà Đường đem tay phải gầy gò của Tần Lý nhét vào trong tay mình, từng chút từng chút giúp anh làm vận động, lời nói của cô một chút cũng không oán giận hay tuyệt vọng dẫu có thì cũng chỉ là sự quan tâm vô hạn và lòng mong mỏi. Cô giống như đang tán gẫu, đem từng chuyện của Tần Lý kể cho Tần Miễn nghe, Tần Miễn vẫn luôn yên lặng lắng nghe, Hà Đường nói rất lâu mới ngừng lại, hai người trầm mặc một chút, Hà Đường đột nhiên hỏi “A Miễn, Philadelphia cách đây bao xa?” “Hả?” “Phi Phi đang ở Philadelphia đúng không?” Tần Miễn sửng sốt, đáp “Rất xa, nơi này là phía Tây nước Mỹ, còn cô ấy ở phía Đông.” Hà Đường nghiêng đầu nhìn anh, hỏi “Tại sao cậu không đi tìm cô ấy?” “…” Tần Miễn không trả lời được. Hà Đường cười “A Lý đã kể cho tôi chuyện của Tư Viễn, anh ấy nói ba người các cậu cùng nhau lớn lên, nhưng mà theo tôi thấy, đối với vấn đề chuyện tình cảm, cậu và Tư Viễn ngược lại giống như anh em sinh đôi.” Trên trời có một đám bồ câu vỗ cánh bay qua, tầm mắt Hà Đường bị bọn chúng hấp dẫn, cô không nhìn Tần Miễn nữa mà quay đầu nói chuyện với Tần Lý “Bồ câu vừa bay qua đấy, anh nhìn thấy không?” Có một đám mây che khuất mặt trời, ánh dương quang biết mất, hợp với nhiệt độ cũng xuống thấp một chút, Hà Đường kéo kéo áo khoác, nói “Hơi lạnh nhỉ, thời gian không sai biệt lắm, chúng ta trở về phòng thôi…” Tần Miễn nãy giờ vẫn trầm tư, còn cho rằng Hà Đường đang nói chuyện với anh, sau đó mới phát hiện hóa ra cô đang nói với Tần Lý. Cô đem hai tay anh giấu vào trong chăn, cẩn thận kiểm ra đai lưng trên người anh, vừa nói “Sau khi về phòng anh còn phải ăn cháo, hôm qua em đã nói với hộ lý, bảo cô ấy đừng chuẩn bị cháo thịt bò cho anh, đổi thành cháo cá, cũng không biết cô ấy có nhớ không. Em phát hiện, mỗi lần ăn thịt bò anh đều bị khó tiêu nha, trước kia anh đâu có như thế, chẳng lẽ thịt bò ở đây không giống với trong nước? Hazz…Thôi, dù sao cũng không còn bao lâu, đợi sau khi về nhà em sẽ giúp anh chuẩn bị thức ăn, đảm bảo anh sẽ thoải mái ung dung mà ăn…” Tần Miễn kinh ngạc nhìn Hà Đường cứ như vậy mà lầu bầu với Tần Lý, người đàn ông nằm trên xe lăn từ đầu đến cuối đều không có phản ứng, Tần Miễn hít một hơi lạnh, lần nữa nhìn phía Hà Đường, chỉ thấy cô hai mắt mỉm cười, đang khom người kéo tay cầm xe lăn. ” Được rồi, chúng ta đi nào.” Hà Đường vừa định đẩy, đột nhiên nghiêng đầu nói với Tần Miễn, “Hay là, A Miễn, cậu đến đẩy đi, A Lý thật lâu không thấy cậu, nhất định là rất nhớ.” Tần Miễn đứng lên, không tiếng động nắm lấy tay cầm xe lăn, anh đẩy Tần Lý đi về phía thang máy bệnh viện, Hà Đường đi bên cạnh anh. Dọc theo đường đi, hai người đều yên lặng không nói, lúc sắp đến phòng bệnh, Tần Miễn đột nhiên dừng bước, Hà Đường nghi ngờ nhìn anh, Tần Miễn suy nghĩ một chút, nghiêng đầu hỏi cô “Hà Đường, bình thường chị rất hiểu Tần Lý, cảm thấy nếu anh ấy ở vị trí của tôi, anh ấy sẽ đi tìm Phi Phi chứ?” Hà Đường cười khanh khách, nói “Cậu đây là biết còn cố hỏi.” Tròng mắt Tần Miễn rũ xuống, mấy giây sau, thần thái trong mắt anh liền sáng lên, thân hình cao lớn giống như gốc cây tùng, anh trịnh trọng nhìn Hà Đường gật đầu một cái, nói “Tôi hiểu rồi, cám ơn chị, Hà Đường.” Tần Miễn hoàn thành tất cả thủ tục, còn liên lạc với công ty hàng không, bởi vì Tần Lý chỉ có thể nằm trở về nước, chỗ ngồi trên máy bay cần phải thay đổi một chút. Sắp xếp xong hết thảy, Hà Đường và Diệp Huệ Cầm đến tạm biệt Sử Mộng Nghiên, Lý Khải Văn, cùng Tần Lý lên chuyến bay trở về nước. Còn Tần Miễn thì trực tiếp bay đến Philadelphia. ******* Sau khi trở lại thành phố D, Diệp Huệ Cầm và Tần Thụ muốn tiện chăm sóc cho cả Tần Lý và bà nội Tần, chỉ đành đưa Hà Đường và Tần Lý cùng trở về Mộ Phương Lý. Bà nội Tần mặc dù lớn tuổi nhưng trời sanh tính tình rộng rãi, nhìn thấy bộ dạng của Tần Lý cũng không bị suy sụp, rất nhanh liền đón nhận sự thật này. Hà Đường đưa Tần Lý trở lại gian phòng của anh trước kia, mặc dù Diệp Huệ Cầm mời ba nam hộ lý luân phiên chiếu cố Tần Lý trong sinh hoạt hằng ngày, nhưng Hà Đường vẫn sát cánh bên cạnh anh không rời nửa bước. Nhất là buổi tối, Hà Đường để cho hộ lý ngủ ở phòng cho khách, cô đặt một chiếc giường nhỏ cạnh mép giường của Tần Lý, hàng đêm ngủ cùng với anh. Tin tức Tần Lý ngã bệnh lập tức lan truyền ra ngoài, có rất nhiều người muốn đến thăm anh, nhưng đều bị Tần Miễn lấy lí do Tần Lý cần phải tĩnh dường mà mời trở về. Người tới cửa xem được Tần Lý đặc biệt ít, ngoại trừ thân thích, chỉ có Đồ Bảo Lương, Lý Hồng Đông và một vài bạn bè thân thiết. Lúc Đồ Bảo Lương đến thăm Tần Lý, đặc biệt cùng Hà Đường hàn thuyên một lát, cô nói cho Hà Đường biết thật ra ngày mở thầu trung học Thành Nam, cô cũng biết Tần Lý muốn qua Mỹ phẫu thuật. Hà Đường ngơ ngác nhìn cô, Đồ Bảo Lương nói “Không giấu gì cô, lúc ấy tôi đến gặp cậu ta là muốn đệ đơn từ chức.” “Từ chức? Vì…” Hà Đường vừa định hỏi vì sao, trong lòng cũng đoán được nguyên nhân, cô cúi đầu nói “Chị Đồ, chuyện lần đó, đều là lỗi của em.” “Cũng không hẳn là lỗi của cô, khi đó tôi nhất thời xúc động.” Đồ Bảo Lương dịu dàng cười một tiếng, “Về sau suy nghĩ cẩn thận một chút, cô cũng là vì Tần Lý. ” Đồ Bảo Lương nhìn Tần Lý đang yên lặng nằm trên giường, nói, “A Lý kêu tôi ở lại, cậu ấy nói mình sắp phải làm phẫu thuật, có lẽ phải ở lại Mỹ tĩnh dưỡng mấy tháng, năm nay còn có hạng mục lớn, cậu ấy sợ một mình Tần Miễn sẽ chống đỡ không nổi. Ngày đó, tôi và cậu ấy nói chuyện rất lâu, tiểu tử ngốc giống như ông cụ non cùng tôi nói cái gì mà về cuộc sống, về ước mơ, làm tôi nghe mà choáng váng, nên tôi với đáp ứng cậu ấy, kiên trì ở lại mấy tháng, vì Trung Cần phục vụ đến khi cậu ấy quay trở về mới thôi.” Nói tới đây, Đồ Bảo Lương vỗ xuống tay trái đang lộ ra ngoài của Tần Lý, hầm hừ nói “Tiểu tử thối, cậu bây giờ là có ý gì hả? Tôi nói cho cậu biết, chị Đồ này sẽ không vì Trung Cần mà bán mạng cả đời nha, cho nên cậu mau mau tỉnh lại cho tôi!” Tác giả Chương sau mô tả Hà Đường chăm sóc Tần Lý trong cuộc sống hằng ngày rất cặn kẽ, có vài chỗ viết rất thực tế, mọi người lưu ý trước khi xem.

truyện hà tần hợp lý